Trần Nghi Âu Cơ
FOR THE BOY IN THE
PHOTOGRAPH
In Dalat, the only people still roaming the streets at
one in the morning aren’t prostitutes waiting for potential clients or junkies
looking for a fix.
No, in Dalat, one of the two people still awake at one
in the morning is a tiny woman preparing for business on a curbed, uneven
sidewalk on the corner of Duy Tân and Thành Thái. Despite her dark, woolen coat
and her lumpy, gray scarf, she shivers as a sly sliver of brutally cold wind
slips through her armor of clothing. Under the towering streetlamps, partially
dimmed by the drifting fog, she crouches to straighten three plastic tables,
the color of over-chewed bubblegum. She lines matching colored chairs along the
edges of the row, four chairs to each table. All her plastic furniture neat and
orderly, the woman sits by a large tin pot atop a small clay stove and begins
to stir the brew with a ladle. The pot is filled to the brim with steaming
soymilk, perfect for warming the stomach on this toe-freezing night. Apparently
satisfied that everything is ready, she leans back in her uncomfortable chair
and waits patiently for her first customer.
The other person still awake at this hour is me, the
awaited customer.
The woman smiles at me, her crooked front teeth illumine-
ting her weary face. I stroll towards her and pull out a chair, careful not to
knock anything out of place.
“One glass, please.”
She nods. Lifting a tall glass from her tray of empty
glasses, she holds it close to the pot. She tips her ladle over the mouth,
creating a waterfall of soymilk. The sound of the warm liquid crashing onto the
surface is intensely loud in the middle of the empty night.
While it is natural for everyone to be asleep at 1 AM
in the morning, I can’t sleep. It is 11 AM, yesterday, in California. Califor- nia,
home.
This is my first trip to Việt Nam without the
protective presence of my mother. Everyone disapproved of my decision to go,
feeling that I had not mourned long enough. They told me it is not right to
move on with my life so quickly. It’s only been six months. I must work hard,
stay at home, light incense every morning and every evening in honor of her
spirit because that’s what she would have wanted. But the funny thing is,
although they all think they know her, none of them really knew who she truly
was. None of them understood her desires or her regrets. They knew nothing of
her fears and her reasoning. Not even my brother.
But I know. I know because she always told me she and
I were exactly alike. She called me her second chance; her second chance to
make the right decisions. My mother, the tired plaything of Life, wouldn’t have
wanted me to hold on to her death. She would have wanted me to retrace the
steps of her life, adding my own detours and possibilities. The wistful look in
her eyes when she told me her very last story, the one she’s been hiding for
all these years, was almost like a silent command urging me to go to Việt
Nam.
“Bé ơi, are you a Việt kiều?”
The crackly voice of the old woman cuts into my
thoughts and pulls me back to the misty, cool streets of Dalat. A warm pleasure
grows in the center of my stomach at the word “bé”. Memories of aunts and
uncles caressing my head because I was a little bé swirls in my mind and my
face flushes at the thought of still being a child.
I grin at her and ignore the nagging memory of my
brother telling me not to reveal that I am a foreigner in Việt Nam, lest
they try to swindle the ignorant traveler.
“Yes, I am. I’m from San Jose, California.”
My tongue feels slightly tangled, warping around the
familiar Vietnamese words that have been mostly absent in my life for the past
few months.
“What are you
doing out here at this hour? It is not safe if you’re not from here, especially
for a pretty girl like yourself.” Her old, gray eyes immediately brighten with
curiosity.
I am touched by her maternal instincts and vaguely
flattered by the passing compliment.
“Oh no, bà à. I’m very familiar with Dalat. My mother
used to take me here every summer when I was little. We would walk around Dalat
with a few friends for hours after the city was asleep. I just wanted to…” My
voice cracked. “I just wanted to relive some of those memories.”
“À, is that so? And where is your mother now? Why is
she not here with you?”
I hesitate. “She’s very busy with work this summer,
but she wanted me to go.” I stop, picking up the forgotten glass of soymilk to
hold in my frozen hands and continue, “She says I’m old enough to take care of
myself now.”
The woman nods understandingly, believing my lie.
I don’t want to deal with her blunt questions about my
dead mother. The Vietnamese have an almost inconsiderate way of inserting
themselves into a complete stranger’s life, forgetting that they are, in fact,
talking to a person they’ve just met. At times, when I’m lonely, the familial
freedom of Vietnamese strangers can be a welcomed intrusion. Other times, the
American in me treasures the formality full of distant pleases and thank-yous.
Nevertheless, I feel slightly guilty for lying to this
grand- motherly little woman, this bà.
Possibly sensing my unwillingness to talk, she turns
away from me and, with her ladle, begins scooping out the thin, white film that
has gathered at the top of her pot. I stare, mesmerized, at the hazy wisps of
steam dancing on the surface of the brew.
Suddenly, the image of an old letter from forty years
ago, the first letter in a bundle of papers, tied together with cheap string,
bursts into my mind. The careful handwriting of a young lieutenant full of
hopeful love seems to rewrite its delicate words on the wallpaper of my mind.
“Happiness is all around us. It is in our hands, and in the present. Yet, why
do we waste our lives searching for it in distant places, only to bring
loneliness and disappointment to ourselves?”
“Bà ơi, how long have you lived in Dalat?”
The woman, obviously pleased at the renewal of the
conversation, tilts her head to count the years.
“Forty-four years. I have lived in this neighborhood
for forty-four years.”
“Then do you know someone named Nguyễn
Ngọc Thùy, the son of Ông Lư? They used to live on Minh Mạng.”
“Nguyễn Ngọc Thùy… Ngọc Thùy…
Ngọc Thùy...” Her face contorts in concentration as she struggles to
recognize the name.
I continue, hoping to find the right combination of
words to help trigger her memory. “He was drafted into the war… um, he was a
lieutenant. He played the guitar and the drums. He, uh…he was a literature
teacher…”
Her face widens into a grin, finally remembering. “The
boy always carrying a book wherever he went?”
I nod eagerly, waiting for more.
“Oh, of course I knew him! I knew everyone around here
back then. Thùy was eight years younger than me. I knew his mother. We used
to—wait. How do you know him?” Her pale, old eyes peer at me curiously.
Again, I hesitate, reluctant to share the last story,
the last treasure my mother had left me. “My mother knew him. She wanted me to
look for his family.”
The woman sadly shakes her graying head. “No, no. You
won’t find them now. His whole family died during the war.”
I almost choke on the lukewarm soymilk, shocked.
“Everyone? Didn’t he have two brothers?”
“Yes. One died of alcoholism, Long, the younger one.
The other one, I forget his name, died of pneumonia in ‘75, right before we
surrendered.”
I recall the bitterness I heard in my mother’s voice
whenever she spoke of April 30th of 1975, the day when Southern
Vietnamese forces finally surrendered to the Việt Cộng. My mother,
and many of her generation, called that year the year “we lost our country.”
“What about his parents?” I’m looking for any last
links, anything connected to him.
“His mother died soon after his funeral in ’68. Ông Lư
hung on for a while after that, but I guess the realization that both Thùy and
his wife were dead was just too much for him. He went to sleep one night and
never woke up again. I attended all of their funerals.”
The old woman pauses, muffling her sniffles with her
gloved hand. “It was tragic.”
I remain quiet, letting this news sink in. The silence
of Dalat is comfortably peaceful, a refreshing contrast to the deafening quiet-
ness of back home. The stillness of the house after my mother’s death felt as
if it might crush me; the weight of the loneliness was excruciating.
It is nearly 2 AM. I drink the last of my soymilk.
Crunching on the grains of sugar that have sunken to the bottom of the glass, I
pay the small woman and tell her to keep the change. She thanks me and reminds
me to be careful.
As I rise to leave, she grasps my hand tightly, acknow-
ledging our silent, temporary bond created by our common ties to the dead. I
nod and turn away. A couple walk up to the tables, hand in hand, and sit down.
They smile at the wispy, old woman as they order two glasses of soymilk.
A menacing cold burst of wind blows my hair across my
face, into my eyes and my mouth. I pull my scarf tighter around my neck and
bury my hands deep into the pockets of my coat and briskly walk down Thành Thái
towards my modest hotel room. Perhaps sleep will calm these haunting stories.
~*~
Even in the midst of turmoil and war, the late morning
of Sàig̣n remained calm. The air was hot. The streets were full of life.
Midnight vendors had packed their equipment at the break of dawn leaving their
empty spots for vegetable and fruit stands to prepare for the busy, morning
market.
The rusty bus full of sleeping soldiers trembled on
the uneven road. Mere miles away from her, Thùy was wide awake, unable to sleep
all night. He took in the familiar sights, while her name, the most beautiful
word in all the languages of the world, echoed in his mind and heart: Mây.
His body felt light as he thought of the last time he
saw her. The memory had happened six months ago on his last military leave,
during the final days of his training. He often spent his two-day furloughs at
Phong’s house in Sàig̣n, instead of taking the four hour long ride home to
Dalat. Phong was his best friend and Mây’s older brother.
Thùy remembered the house had been quiet that morning
as if caught in a spell. The familiar guitar case by the window was opened. And
Thùy had sat down noiselessly at the foot of his friend’s bed and begun to
strum the guitar strings softly. Slowly, the lonely notes of Mr. Acker Bilk’s
“Stranger on the Shore” filled the half-darkened room. And then—
“Ah! Anh Thùy, is that you?” Mây’s delicate voice was
full of surprise and, as he happily recalled, pleasure. She had just returned
to Sàig̣n from Nha Trang.
He remembered looking up at her face. The morning sun-
shine had sneaked into the room through the cracks of the curtains, grazing her
cherry cheeks and resting on the tips of her long eyelashes.
At that moment, having thought it impossible, Thùy
felt himself falling deeper into her dark, brown eyes, deeper into the
imaginary embrace of her arms, deeper into the kiss he had been waiting for so
long, the kiss that had yet to come.
The bus jolted gently as it crawled over potholes.
Thùy’s heart pounded to the rhythm of the squeaky wheels of the bus, still
hearing her voice saying his name over and over again. Ah! Anh Thùy.
He fingered a small hole at the bottom of his seat and
imagined her small face. The corners of her pouting lips, always curved into a
near smile, but never quite there; the bridge of her nose, so slender, he often
felt the desire to rub it between his thumb and forefinger, then let his hand
slide down the arch to rest on the tip of her nose; the thick strands of
constantly tangled, black hair brushing against her intelligent, round
forehead. Every wispy shadow of her eyelashes and every crinkle of laughter on
her face were embedded into Thùy’s mind. But most of all, during the endless
nights in the torturing humidity of Xứ Quảng, when sleep seemed
reluctant to come to him, the only thing keeping him from putting a bullet
through his brain was the soothing memory of her glistening eyes, so dark that
they were almost black.
He was anxious to see her again; anxious and nervous.
Since six months ago, after Phong had granted his permission for Thùy to start
writing to her, Mây and he had, in his mind, grown closer. Never once in any of
his letters did he outwardly reveal his feelings for her, but he was sure she
knew. Mây was far more perceptive than any other twenty-year-old girl he had
ever known. Although she never directly responded to the adoration he sought to
hide (and, in part, reveal, between his carefully chosen words,) he knew she
was aware of how he felt.
He didn’t know what he was going to do when he finally
saw her. Almost frantic because the the rusty bus was driving him closer and
closer to her, he recalled the American movies he had seen. Clark Gable had
grabbed Vivien Leigh and kissed her in a moment of wild passion. Maybe he
could… No, he couldn’t do that. One couldn’t do something like that in
Việt Nam and get away with it. Only in America.
Thùy couldn’t even fathom treating her roughly. She
was so frail. One touch, even a gentle one, by a hard hand would crumble her.
No, the moment they saw each other should be tender and loving. He wanted it to
be a memory that always made her happy.
The bus slowed to a stop in front of the small house
on Yên Đổ. Thùy swung his army pack over his shoulder and made his
way to the front of the bus.
“Remember to send my regards to Miss Sàig̣n!” The
sleepy voice of his friend, Tâm, sung out from behind the driver’s seat.
Lighthearted laughter spread through the bus from
those who were awake.
Thùy grinned, lightly nudging Tâm’s head with his
knuckle. “Go back to sleep, you dog! I’ll see you in two weeks!”
He nodded to the driver and hopped off the steps.
The bus roared away leaving a cloud of smoke. He stood
there for a moment, taking in the sight of home, her home: a picturesque, brick
red house where most of his adolescent memories took place when he and Phong
were inseparable. It reminded him of the beautiful houses in the American
movies he used to watch. Of course, her house was smaller, and less fancy, but
he couldn’t imagine coming home to any other house, especially after many long,
gruesome weeks of fatigue and gore.
The metal gates in front of the house stood opened and
the sliding door was cracked just a bit. From inside the house, Thùy heard the
faint, squealing giggles of children, probably Kiều and Châu, Mây’s
younger sisters. The smell of fried rice and soy sauce wafted through the hot
air of the Sàig̣n morning. Thùy took a deep breath, filling himself with much
needed confidence, then lifted his hand to slide the door wider and stepped
into the small living room.
The familiar bookcase standing by the window displayed
even more books since the last time he saw it. A chalky smell of incense
burning on the altar to Mây’s father, Bác Mưu, gave the empty room an
oddly comfortable, eerie feeling. The girls’ voices, mixed with Phong’s booming
laughter, trailed in from the bedrooms.
Before he could walk towards the rooms, someone softly
called his name, “Anh Thùy.” The voice he had waited to hear for more than five
months filled his head with lightness.
He turned towards the square kitchen table, a smile
standing ready on his lips. As his eyes met her enchanting face, his heart
dropped to a sudden stop, the brightness in his face dissolving into the stuffy
air, along with any hope for her requited love. His hands were suddenly clammy
and hot. The weight of the pack on his shoulder suddenly felt unbearable. The
strap slid down his arm and his pack slapped the floor with a deafening thud.
Sitting next to Mây was a tall man dressed in uniform;
a major. He was perhaps a few years older than Thùy. Thùy felt like a dusty
vagabond standing next to this clean-shaven stranger. His sharply defined jaw
line evoked a sense of his masculinity and power. Rising from the table at
which Thùy had spent the bulk of his school years doing his schoolwork, the man
flashed a smile at Thùy, welcoming him into the house he was practically raised
in.
Thùy steadied his right hand and stepped toward the
man, his arm extended for a handshake.
“Anh Vũ, this is Anh Thùy, Anh Phong’s best
friend. Anh Thùy is the boy I told you about. We’ve been writing to each other
for the past few months.” Mây’s voice trembled slightly.
She turned to Thùy and held out her arms. “How are
you, Anh Thùy? You’re a week early.”
Thùy wrapped his arms around her thin shoulders and
quickly let go. “I was granted an early leave.”
“How are things in the central region?” Vũ’s
voice was friendly.
Had they met under any other circumstances, Thùy was
sure they would have been good friends. The tall stranger reminded Thùy of his
men in the army: easy-going with an intense love for life.
Thùy, with a wistful smile on his face, replied
quietly, “Everything’s fine. The men are holding up.”
A forced sense of hope filled the room. Vũ let
out a small laugh of relief, his eyes shining with comradeship and sympathy. He
began telling the progress of his own men at Củ Chi, where a lot of U.S.
troops were stationed.
Thùy noticed Mây’s deep eyes watching his face as he
felt the sadness seeping into his fading smile.
~*~
Sitting up on the thin mattress, I roll onto my knees
to look outside the window above my bed. The calls of vendors selling
fist-sized clumps of sweet rice wrapped in green banana leaves and warm, syrupy
porridge slopping around in little baggies drift into my room as I slide open
the window. The musty curtains with faded white and yellow magnolia prints
envelope my body as I stick my head out into the morning light. The gray fog of
last night had been replaced with the morning dew. I look down at the small
figures zooming by on dusty motorcycles, most of whom are undoubtedly on the
way to one of the many cafés in Dalat for their first cup of black coffee for
the day. Across the street from my room, a bright sign reads in mixed
Vietnamese, French and English, “Việt Hưng: Restraunt de Family.” I
laugh to myself remembering my mother’s annoyance at the misspelling and
inconsistency of the languages used.
I inhale the familiar smells of the childhood summers
spent with my mother here. For every summer since I was eight, up until two
years ago, I spent almost every morning of my Junes, Julys and Augusts waking
up to this view. And now, for the first time, I wake up to it alone. I sigh and
slump back down on the bed, restfully tired and sleeplessly sleepy.
Despite having been in Việt Nam for more than a
week now, my nights and days are still jumbled between the time zones of San
Jose and here. Since I first arrived in Dalat three days ago, sleep has been an
unwilling acquaintance, often passing over my bed on its nightly journeys
through the city, forcing me further into my thoughts of Bác Thùy and my
mother.
I climb off the bed, dragging half of the thick, lumpy
blanket onto the floor, and shuffle to the small table near the bathroom door.
I pick up a spiral notebook. The green cover, once shiny and new, now barely
hangs onto the metal wire listlessly. Flipping through the equally haggard
pages filled with spurts of my thoughts and short Kodak moments of my days,
captured by loopy handwriting legible only to me, I search for the small, black
and white photograph. I find it towards the middle of the notebook, carefully
taped onto the center of the page. I had glued a copy of an old letter below
the photograph.
Not wanting to face the mess of the abandoned blanket
and unmade bed, I slide down onto the floor next to the table and begin to
read.
Quảng Ngăi, March 2nd, 1968
Mây,
It has been raining for almost an hour now. I am
sitting in a café writing this. Ever since I sent that first letter to you, I have
been living in a state of perpetual anticipation. I can’t understand why. But I
want you to know that the ecstasy I felt in my heart when I finally heard
someone say “Lieutenant! You have a
letter from a Miss Mây from Sàig̣n” was indescribable. And each time I reread
your letter, I silently thank you for giving me this much.
I am starting to feel like a real soldier. I eat my
meals under the stars and sleep on a ratty cot; the hands you have always loved
and regarded as beautiful are constantly holding an M16, along with a chain of
bullets. Fingers always, always ready for an attack from the enemy. And the
metal helmet, hot and uncomfortable, has become a permanent part of my head.
You would laugh if you saw me now because only you would know I’m not as tough
as I look.
When I first came here, I took over command for a
fellow lieutenant who had “gallantly sacrificed himself for the betterment of
his nation”. I heard that in all of the battles, he always led his troops
unhesitatingly, with a willpower I can only hope to achieve. Here, let me drink
one glass of whiskey to Nhung, a fallen comrade.
It is almost 6 in the evening and the sky still
refuses to stop raining. The owner of this café is from the South, so he holds
a special fondness for my men and me. Just now he asked me, “Anything else,
Lieutenant?” Grinning, I replied, “One more bottle, please, Pop!” He is an old
and cheerful man, so everyone calls
him “Pop”.
Lately, I’ve started to believe in good luck charms.
If you can, can you give me any small thing of yours so I can carry with me for
good luck? Remember, Mây!
I should stop, the sky is growing dark. Send my love
and regards to Phong and the family.
Anxiously
awaiting your reply,
Nguyển Ngọc Thùy.
I sigh, trying hard not to think about the dangerous
height where his hopes were drifting before he realized he had nothing. Even
though I’ve probably read his packet of letters as many times as he read her
letters, I still feel a passing resentment towards Mây for breaking his heart
and sending him back to the battlefields under a cloud of despair.
And then, with a jolt of mild surprise, I remember
that the Mây of forty years ago is—was my mother. In my mind, Mây of forty
years ago and my mother were two completely different people in two completely
different worlds. The only thing they shared was the same passage of life, but
at different places.
My attention drifts towards the photograph. Ever since
my mother died, my eyes haven’t been able to look at this picture without
filling with tears. Today, however, my gaze is pulled towards the faded faces.
In the picture, two people sit at a table full of
food, a boy and a girl. The girl is looking down at her plate, avoiding eye
contact with the camera. Her face is a replica of my own: the same thick, black
hair flowing from under a dark-colored cap, the identical wide forehead, and
similar pouty lips. The eyes, however, are far more radiant than mine. They are
deep and round, so dark, I can almost see my reflection when I look into them.
She is my nineteen-year-old mother on the cusp of adulthood.
The boy is sitting next to her. A small patch of his
crew cut hair at the top of his head is sticking up defiantly, refusing orders
to flatten. The corners of his closed mouth lifted into a quiet smile, and the
crinkly creases at the tips of his kind, shining eyes reveal his internal
pleasure. Bác Thùy must have been about twenty-five years old when this picture
was taken. I shudder, thinking of his unexpected death a few short months
later. I tear my eyes away from his serene face and resist the urge to stare at
the long, slender fingers of his hands wrapped around a pair of chopsticks, the
hands my mother had always loved.
The late morning sunlight cuts through the pale
magnolias of the curtains and intrudes my room, the bright shadows of light
dancing on the bed. I close the notebook gently, not to upset the remaining
frail hinges of the thin, green cover. Inhaling deeply, I get up from the floor
and carefully set the notebook back on the table.
It is time for a shower. Today is a big day.
~*~
Mây quietly stood at the door leading into the unlit
living room. She watched the silhouette of his thin frame, so thin she was
surprised he was able to lift his heavy army pack. He was sitting on the hard,
wooden chair next to the bookshelf, listening to Phong talk about their old
childhood friends. Her brother was careful not to mention the names of former
classmates who had “sacrificed them- selves for the betterment of their
nation”. Mây hated the language used to describe the deaths of the fallen
soldiers. It was patronizing, and lessened their deaths by turning it into some
civic duty. She shook her head and forced herself to erase the image of death
from her mind. She recalled a passage from one of his letters, trying to
imagine him fighting some unknown enemy on the battlefield. “Every -thing in
life will come. And everything will pass. The other day, when my platoon was
surrounded by the enemy and bullets were whizzing by like a hail of rain, the
only thing running through my head was, ‘Is my life going to end right here?
Right now?’ We had lost all communications with our unit, so we took a risk and
punched a hole through the enemy fire in order to retreat. It was only when I
saw our unit again that I really believed I was still alive.”
Mây watched Thùy’s graceful fingers absentmindedly
thumb through one of her books, Hemmingway’s The Old Man and the Sea. She
remembered writing to him about her pleasure at finding a translated version at
one of the old bookstores they had often frequented together. In the dark
sunlight of the afternoon, his soft eyes stared down at the pages, nodding at
Phong’s words, and responding at the appropriate pauses.
For a moment, Mây forgot about the grueling war and
concentrated on the two men, one telling animated stories while the other
listened. It was almost like the carefree days before the war, when Thùy was
just her brother’s best friend and not the man whose heart she had just broken.
A surge of guilt flooded through her body as she recalled the pained look in
his eyes when he first saw Vũ. The heaviness came in most violently when
she watched Thùy shake Vũ’s hand. But as she watched Thùy listening to her
brother’s stories, the guilt was overwhelming because she knew that, although
Phong was his best friend, he was not the person Thùy longed to talk to when he
came to Sàig̣n. The person he longed to be near was Mây.
She shifted her feet quietly and walked into the room.
The two young men turned towards her. Phong stopped talking, while Thùy lowered
his eyes. He had washed up and changed into one of Phong’s shirts, which hung
loosely on his skeletal body. His tanned arms appeared even darker against the
white of the shirt.
“Anh Thùy,” she paused, choosing her words carefully,
“I was thinking of browsing the bookstores; would you like to come with me?”
Thùy got to his feet, his eyes glistened with some of
their former joy.
Phong jumped in quickly. “Go on, Thùy, you can borrow
my Vespa.”
Thùy nodded, still not saying a word, only smiling.
The mild scent of cheap soap drifted from his swaying,
short hair as she sat behind him on the Vespa. The white shirt billowed in the
swift wind like a parachute.
There was barely any traffic. The streets of Sàig̣n
were not congested with smoky motorcycle exhaust like they used to be; these
days, most people either bicycled or walked.
Mây raised her right hand and clasped tightly onto his
shoulder to steady herself.
He grinned and said, “When I was still training at
Thủ Đức, Phong introduced me to a girl named Uyên. And when I
drove her around town, my waist was warm because she used to wrap her arms
around my stomach. Now, when I’m driving you, my shoulder is warm, but my waist
feels empty.”
Not wanting to risk giving him any more empty hope,
Mây remained quiet. She had done enough damage with her letters. Though in her
mind, they seemed innocent and platonic, he had read them as a signs of
encouraged love.
They spent the whole afternoon driving from bookstore
to bookstore, looking for novels by foreign writers with good transla- tions.
He patiently waited for her by the doors while she looked through page after
page of musty books.
After visiting what seemed like the last bookstore in
the city, Thùy turned his head sideways to watch Mây climb onto the bike and
asked with a childish gleam in his eyes, “Mây, how about some ice cream at Âu
Lạc?”
Mây felt her pounding heart sink to her stomach. She
answered quietly, almost whispering, “No, thank you. I just want to go home.”
Thùy lowered his head. Without a word, he started the
engine, then drove her home.
That evening, instead of eating dinner with the
family, he and Phong went drinking with a few of their old friends.
Around midnight, Mây got up for a drink of water. On
the way to the kitchen, she noticed Thùy sleeping on the small cot in the
living room. She stood over his bent form, passed out from a night of heavy
drinking. Her heart swelled with love for the lonely shape lying in front of
her; a love reserved for family, not the kind he wanted from her. She looked at
his thin body, curled into the shape of a fetus, appearing more vulnerable than
ever. His head was resting on his clasped hands as if to shield them from harm.
A soft ray of moonlight shone through the slightly opened window and spilled
onto his sleeping face. Mây watched the shadows on his cheek and wondered why
she couldn’t fall in love with him.
A line in one of his letters ran through her mind
while she stood still by the cot, listening to his steady breathing. I’m not as
tough as I look. To her, he would never be tough. He would never be anything
other than the gentle boy who spent summers swimming with her family and making
her laugh. He was part of the family. That and nothing more.
Thùy shifted his body slightly. He turned his face
towards her and continued to sleep. His eyes moved restlessly underneath his
lids. What was he dreaming of? she wondered, then stopped herself, guessing the
answer.
Early next morning, Mây was surprised to see Thùy
standing in front of the bookcase, fully dressed in uniform. “Anh Thùy, where
are you going so early today?”
He smiled sadly. “I’m going back to Quảng Ngăi.
But first I am going home to Dalat for a few days to visit my parents. I wanted
to wait until you got up to say good bye.”
Painful shock overtook Mây. Her body felt numb, losing
the ability to move. Thùy had written to her in a letter saying he would meet
her family in Nha Trang to spend a few days swimming in the ocean together
before he went back to his post. But he never mentioned Nha Trang as he
fingered through the books on the shelves, never lifting his eyes to meet hers.
Trying her best to hide her dismay at the suddenness
of his departure, Mây stood by him, quiet. Thùy pulled out the Hemming- way
book he was looking at the day before and asked Mây softly, “Can I borrow this
to read on the bus?”
She nodded. Thùy muttered a “thank-you,” then followed
Phong out the door, his bulky pack riding his shoulder.
Mây watched his retreating back, already missing the
moldy green fabric of his shirt, faded, but unwrinkled. She waited for him to
turn around and look at her one last time. But he never did.
~*~
“Bé, where do you want to go?” The xe ôm driver is
getting impatient. His dirty baseball cap covers most of his greasy, black
hair. The few strands that had escaped captivity fall past his thick eyebrows
and bar his beady eyes, making him look even more menacing, and somewhat
untrustworthy.
I ignore his snappy tone and continue to flip through
my beloved spiral notebook for the address Cậu Phong, my uncle, had given
me. After another minute, I finally say, “Thánh Mẫu Cemetery, please.”
The man wrinkles his stubby nose and puts his
cigarette out with the toe of his boot. I tuck the notebook safely into my
backpack, then carefully swing my right leg over the leather seat and center
myself behind the moody little man. He starts the engine and we fly swiftly
past unsuspecting pedestrians and other drivers. Not wanting to embarrass
myself by rolling off the bike, but also reluctant to touch any part of this
unpleasant man, I hold on to the space in the seat between him and me with both
hands and lean in carefully.
Today is the first of August. Bác Thùy died exactly
forty years ago. His friend, Bác Tâm, told the family what happened when he
brought the news a week later. The men had reported that everything was safe
and sound. It appears that the enemy had already left the area. So no one knew
what Bác Thùy was doing out there in the fields. Checking for mines was not his
job; he was an officer. But before anyone had noticed he was gone, an explosion
shook their camp. He died instantly.
The houses and shops grow sparse as we approach the
deserted road leading to the cemetery. My mind cruises alongside the rushing
wind, wandering through thoughts and questions. I think about my mother on the
morning Bác Thùy was killed. To her, it was just another normal routine day. To
her, he was still alive; still breathing and living life. How could she have
known that he laid dead in some body bag among countless other corpses? She
didn’t receive the news until a week later. During that week, she went through
her everyday life thinking he was still alive. Death, though inevitable, is
always a shock, even during times of war.
I try to imagine how my mother felt when she heard the
news. But then I stop, knowing I will never come close to understanding the horror
and guilt she must have experienced. As we speed past dusty children with
matted hair playing by the dirt road, I close my eyes and try to remember how
my mother told the story.
~*~
In a moment of disbelief, as the trumpets sounded in
the cool midday air of Dalat, Mây silently reminded herself to write to Thùy
about the mellifluous song, knowing that he loved the sound of trumpets. She
began to write the sentence in her mind when a cold shiver ran through her
chest. A hard realization suddenly hit her that it was the bloody remains of
Thùy’s body lying inside that black coffin, young and strong, not some old
stranger’s.
Thùy was dead.
It was difficult for her to believe. It was difficult
for everyone to believe. Just last week Thùy sat right there eating an apple.
Remember? He was laughing. Remember, Mây? He drove you around Sàig̣n to buy
books. It was only last week. He can’t be dead. No, this has to be some kind of
mistake…
But when the body arrived, there was no use trying to
deny it. It was really him. He was the person everyone was mourning: it was his
body in the coffin, long legs permanently at rest, gentle eyes closed forever,
his heart still. And his arm? The tanned arm he had wrapped around her as his
heart was breaking just ten days before had been blown off in the explosion.
And the elegant fingers that had never dared graze her hand were lost somewhere
in the bloody field. Gone.
His tiny mother cried quietly to herself, unable to
contain the violent sobs that overtook her body. Her hand held tightly on to
Mây’s, never relaxing, never letting go. His portly father, usually jovial and
happy, stood in front of his son’s coffin, broken and dejected.
Standing a little way from everyone else was a young
woman Mây had never seen. She was holding her head in both her hands; long,
smooth hair draped over her trembling shoulders like a black veil. Her
heartbreaking moans drowned the soft crying of the others, echoing in the still
air. The tears running down her face seemed like they would never stop flowing.
Her small hands squeezed tightly onto Thùy’s dog tags, as if trying to imprint
the ridges of his name into her palm. She had been in love with Thùy. Everyone
knew it. Everyone also knew that the love was unrequited.
You would’ve been happier had you loved her instead of
me, Huyển thought bitterly, watching an old man leading the young woman
away, her long silky hair gently swirling behind her. The woman’s chilling
moans, mixed with Mây’s remorse and guilt, hung in the air. It was almost suffocating.
Mây’s eyes were the only dry ones in the midst of all
the incense smoke and dusty clouds from the trampling feet. The only thing
running through her mind was the slow melody of “It’s Now or Never,” the song
Thùy often sang to her and her sisters in his stammering English when he lived
in Sàig̣n. As she watched shovels of dry dirt hit the lid of his coffin, she
realized that during the times he sang this song, he was trying to tell her how
he felt in his quiet, gentle way.
“It’s now or never
Come hold me tight, Kiss me, my darling
Be mine tonigh! Tomorrow will be too late
It’s now or never, My love wont’ wait.
When I first saw you with your smile so
tender
My heart was captured; My soul surrendered
I’d spend a lifetime waiting for the right
time
Now that you near; The time is here at
last...
It’s now or
never…”
Tomorrow will be too late. Had Mây known he was
going to die, she would have been willing to cross the universe with him just
to have a bowl of ice cream, just because he asked her to. If only she’d known.
But that moment, right then, was tomorrow. And it was
too late.
Please forgive me, Anh Thùy. Forgive me…
~*~
I look at the scrawny driver and ask again
suspiciously, “$30.000 đ̣ng?”
He nods slowly with a cunning smirk on his face.
“That’s right, bé. It was a long ride.”
I know he thinks I’m an ignorant tourist, but I bite
my tongue. I don’t want to make today ugly by taking part in a petty argument.
I pay him the money and make my way down the dirt road, hoping never to see his
mousy face again.
Bác Thùy’s grave is at the opposite end of the
cemetery. His simple tombstone is clean and well kept.
Nguyễn Ngọc Thùy
Born in Dalat on 10/9/1943
Died in Quảng Ngăi on 8/1/1968
I sit in front of it, careful not to touch any of the
other graves. From my backpack, I pull out a thin, bent bundle of white and
yellow daisies. I also take out a slightly dented box of melting strawberry ice
cream, some napkins, two small, red bowls and two silver spoons. I set the
items in front of the grave. A young caretaker cutting weeds growing on nearby
dirt mounds looks up from his work to peer at me curiously.
I stare at the grave, uncertain of how to start.
Taking a deep breath, I say, “Hello, Bác Thùy.”
A gentle breeze floats past the grave and brushes
against my cheek softly, as if listening intently to my voice.
“You’ve never met me, but I feel like I know you
really well because my mother’s told me so much about you.” I bite my lip,
slightly self-conscious.
“Today is the fortieth anniversary of your death. I’m
not sure if that’s something to celebrate, but I think it should be honored.”
I pick up the bundle of flowers and lean them against
his tombstone, next to his name. Then I continue to talk. “I picked a whole
bunch of daisies for you this morning from the garden in front of my hotel.
They were my mother’s favorite flower, but you probably knew that.”
I pause, trying to think of something else to say.
“I’m sorry they’re so sad-looking. I had to put them
in my backpack because I didn’t want the petals to fly off on the ride here. I
guess that would’ve been better than having the stems all broken, huh?”
The chirping of flittering birds ripples through the
empty air like a soft chuckle.
Remembering the sopping container of ice cream, I
carefully set the box atop of a piece of napkin and pull off the lid. The ice
cream, victim to the warm air, is melting rapidly. Using one of the spoons, I
fill the two bowls with the runny slush, then place one bowl at the center of
his grave. I lean back and look at the grave as if someone is sitting there.
“Before my mother died, she told me about your last
furlough. I’m really sorry she didn’t accept your invitation. I don’t know how
to show it except to have some ice cream with you.”
Thinking for a moment, I add, “In her place.”
[]
CHO NGƯỜI TRONG ẢNH
(Âu Cơ chuyển Việt ngữ)
Ở
Dalat, những ai c̣n lang thang hè phố vào lúc một giờ
sáng th́ không phải là các cô gái giang hồ đang đợi
khách, hoặc những kẻ ghiền ma túy đang
đợi kiếm hàng mua.
Không,
ở Dalat, một trong hai người c̣n thức vào lúc
một giờ sáng là một phụ nữ bé nhỏ đang
chuẩn bị dọn hàng nơi con dốc gập
ghềnh, góc đường Duy Tân & Thành Thái. Dù khoác trên
người cái áo lạnh dầy với một cái khăn
quàng màu xám đă sơ sác, thân h́nh bà vẫn thấy run lên
mỗi lần có cơn gió lạnh tàn nhẫn tạt qua,
luồn vào trong áo. Bên dưới ngọn đèn
đường cao bị mờ ẩm đi bởi
sương đêm, bà cúi ḿnh sắp xếp ba cái bàn bằng
nhựa có cái màu giống như màu của một miếng
kẹo cao-su đă được nhai đi nhai lại
nhiều lần; rồi đặt bốn cái ghế
nhỏ vào chung quanh mỗi bàn. Xong xuôi đâu vào đó,
người đàn bà ngồi xuống cạnh cái nồi
lớn kê trên ḷ, đưa cái vá dài quậy lớp sữa
đậu nành đang bốc khói, món thức uống
rất thích hạp cho khách qua đường trong một
đêm giá lạnh đến buốt giá như đêm nay.
Như thỏa ư với mọi thứ đă sẵn sàng, bà
dựa lưng vào thành ghế ọp ẹp và kiên nhẫn
đợi chờ người khách đầu tiên.
Kẻ
thứ hai c̣n thức vào giờ này chính là tôi, người
khách đang t́m đến cái quán của người đàn
bà.
Người
đàn bà mỉm cười với tôi, hàm răng
trước không đều làm lộ rơ nét mệt mỏi
trên khuôn mặt. Tôi bước về phía bà, kéo ghế
ngồi xuống, cẩn thận để khỏi làm chao
đảo cái bàn.
“Cho con xin
một ly sữa”.
Bà gật
đầu, nhón cái ly khỏi cái mâm, đưa đến
gần sát bên nồi; xong múc một vá sữa rót vào.
Tiếng sữa đổ xuống nghe vang to hơn
giữa đêm lạnh vắng.
Một
giờ khuya, ai ai cũng đều đă ngủ th́
phần tôi lại không thể ngủ. Bây giờ đang là
11 giờ trưa hôm qua ở California. California, nơi tôi
đă chào đời.
Đây là
lần đầu tôi về VN mà không có sự hiện
diện của mẹ tôi bên cạnh. Cả gia đ́nh
chẳng ai đồng ư với cái quyết định này,
viện cớ rằng thời kỳ tang chế của tôi
vẫn c̣n chưa dứt. Họ cho là tôi đă sai lầm
trong việc tự sống theo ư ḿnh gấp rút như
vậy. Mới có sáu tháng thôi. Và theo như họ th́ tôi
phải làm nhiều việc, phải ở nhà, thắp nhang
mỗi ngày trên bàn thờ mẹ tôi. Nhưng có điều
đáng buồn cười là không ai hiểu
được nỗi ước muốn hay mối
hối hận nào của người đă khuất.
Họ chẳng biết ǵ về những ư nghĩ mẹ
tôi. Ngay cả anh tôi cũng không biết.
C̣n tôi, tôi
hiểu. Tôi hiểu bởi v́ thường nghe mẹ nói
rằng tâm tư và h́nh thể tôi thật giống với
bà. Bà gọi tôi là cơ hội thứ nh́ của bà,
kẻ điều chỉnh giùm những ǵ bà từng
lầm lẫn. Mẹ tôi, một món đồ chơi
mệt mỏi của Cuộc Đời, không mong tôi
cứ tiếp tục bị ảnh hưởng buồn
sầu sau khi bà đă chết. Bà chỉ muốn tôi lần
theo những bước chân của đời bà, thêm
nữa, trên những khúc quẹo của cuộc đời
riêng tôi. Ánh mắt buồn bă của mẹ tôi khi kể cho
nghe câu chuyện cuối cùng mà bà đă chôn giấu trong ḷng
từ mấy chục năm qua đă giống như
một mệnh lệnh âm thầm, buộc tôi phải lên
đường t́m về VN hôm nay.
“Bé ơi,
con có phải là Việt kiều không?”
Cái
giọng khẽ khàng của người đàn bà làm
cắt ngang ư nghĩ, kéo tôi lại trên những con
đường đầy sương lạnh lẽo
của Dalat. Một nỗi ấm áp lan vào tim khi nghe chữ
“bé” bà gọi. Kỷ niệm những lần
được các cậu các d́ vỗ nhẹ lên đầu
mà đôi má nóng bừng y như khi c̣n là một đứa
trẻ, cứ xoáy xoáy trong đầu tôi lúc này.
Tôi hé
miệng cười với bà và không màng nhớ đến
những lời vẫn hay nhắc nhủ của anh tôi
rằng khi trở về VN, đừng bao giờ nói cho ai
biết tôi là một Việt Kiều để không bị
nh́n như một du khách dễ bị gạt gẫm.
“Dạ
phải, con từ San Jose, California đến.”
Cái
lưỡi tôi h́nh như đơ cứng khi đă lâu,
kể từ ngày mẹ chết, tôi không có dịp nói
tiếng Việt với bất cứ ai.
“Sao
giờ này con c̣n ngồi đây?” đôi mắt già nua
lập tức ánh lên nét ṭ ṃ, “không an toàn đâu khi con là
một người từ xa đến, nhất là con
lại xinh đẹp nữa.”
Tôi cảm
động v́ sự lo âu của bà dành cho, y hệt như
của một người mẹ, và cũng thấy hơi
thú vị v́ lời khen tôi đẹp trong câu nói sau cùng.
“Ô không, bà
ạ. Con rất quen thuộc với Dalat. Khi c̣n nhỏ, con
vẫn được mẹ đưa về đây trong
mỗi mùa nghỉ hè. Hai mẹ con con lại thường đi
dạo với vài người bạn khi cả thành phố
đều đă yên ngủ. Con chỉ muốn…” Giọng
tôi run run. “Con chỉ muốn trở lại những kỷ
niệm đó thôi.”
“Vậy hả? Bây giờ mẹ
con đâu? Sao không ở đây với con?”
“Mẹ con
bận lắm trong mùa hè này”, tôi đâm do dự, “nhưng bà
vẫn muốn con đi về VN.”
Ngừng
lời, đưa lên môi cốc sữa đă bị bỏ
quên trong bàn tay lạnh ngắt, tôi tiếp:
“Mẹ con
nói, bây giờ con đă đủ lớn để có
thể tự lo cho ḿnh.”
Người
đàn bà gật đầu vẻ thông cảm và tin ngay
lời nói dối của tôi.
Tôi không
muốn đối diện với những câu hỏi
thẳng thắn về người mẹ đă chết. Người
VN thường hay có cái tánh gần như sỗ sàng khi
cứ ưa nhảy vào đời tư kẻ khác bằng
những câu hỏi, cho dù đó là một người
họ vừa mới gặp. Thỉnh thoảng, khi cảm
thấy cô đơn, th́ cái tính cởi mở thân mật
của những người VN có thể được tôi
ưa thích. Nhưng cũng có lúc, cái máu Mỹ trong tôi
lại thấy thoải mái hơn với những nghi
thức lịch sự xă giao của người
phương Tây.
Tuy nhiên,
tôi tự nghe có tội chút ít v́ đă nói dối với
người phụ nữ già nhỏ bé này.
Có lẽ
cảm nhận sự không muốn chuyện tṛ của tôi,
bà quay đi, cái vá trong tay, bắt đầu vớt lớp
màn mỏng đọng lại trên nồi. Tôi chăm chú nh́n
theo làn khói đang nhảy múa.
Bỗng
dưng, một trang thư cũ được viết ra
từ bốn mươi năm trước, lá thư
đầu tiên trong cả xấp giấy tờ
được cột bằng một sợi giây mỏng
mảnh, loé hiện trong óc. Nét chữ đẹp của
một viên Trung úy trẻ, trong tim chứa đầy hy
vọng t́nh yêu, bây giờ nhẹ nhàng in lại trên các
bức tường của khối năo tôi. “Niềm vui,
hạnh phúc chỉ hiện diện chung quanh, trong tầm
tay và ở hiện tại. Vậy th́ tội ǵ phải
kiếm t́m xa xôi để rồi chỉ nhận lấy
những cô đơn ray rức?”
“Bà
ơi, bà ở Dalat từ khi nào vậy?”
Người
đàn bà rơ ràng tỏ ra mừng rỡ khi lại
được tiếp tục cuộc tṛ chuyện với
tôi, ngẩng cổ đếm số năm:
“Bốn
mươi bốn năm. Bà đă sống trong vùng này
bốn mươi bốn năm rồi con ạ.”
“Vậy
bà có biết ai tên Nguyễn Ngọc Thùy, con trai ông Lư? Họ
từng lưu trú trên đường Minh Mạng?”
“Nguyễn
Ngọc Thùy… Ngọc Thùy… Thùy?” Khuôn mặt người
đàn bà nhăn lại như thể đang lục lọi
trí nhớ theo cái tên tôi vừa gợi.
Tôi
tiếp tục trong hy vọng, cố t́m lời để
giúp bà rọi vào kư ức:
“Cậu
trai bị gọi đi lính… um, từng đeo lon Trung úy.
Thường chơi đàn ghi-ta và trống. Cậu ta,
ưm,… cũng là giáo sư văn chương…”
Khuôn
mặt bà sáng lên trong một cái cười khi cuối cùng
mọi sự cũng được nhớ lại:
“Cậu
trai luôn cầm cuốn sách trên tay ở bất cứ
nơi nào, phải không?”
Tôi
mau mắn gật đầu, đợi chờ thêm
những dữ kiện kế tiếp…
“Ồ
dĩ nhiên là bà biết! Bà biết hết mọi
người sống trong thành phố này dạo đó. Thùy
nhỏ hơn bà 8 tuổi. Bà biết mẹ cậu ta. Chúng
tôi thường –xem nào! Nhưng sao con cũng biết
cậu Thùy?”
Đôi
mắt nhợt nhạt già nua nh́n tôi cách ṭ ṃ.
Lần
nữa, tôi do dự, không muốn chia xẻ câu chuyện
cuối cùng, thứ gia tài mà mẹ tôi đă giao lại cho
tôi:
“Mẹ
con biết người ấy. Bà muốn con đi t́m gia
đ́nh họ.”
Người
đàn bà buồn bă lắc đầu:
“Ô
không, không. Con không thể t́m ra họ đâu. Tất cả
mọi người trong nhà họ đều đă chết
hết rồi trong thời kỳ chiến tranh.”
Tôi
gần như hốt hoảng trên ly sữa đă nguội,
kêu lên:
“Tất
cả mọi người? Có phải người này có hai
anh em trai?”
“Đúng.
Một chết v́ nghiện rượu, tên Long,
người em. C̣n người anh kia, bà quên mất tên,
chết v́ sưng phổi năm 1975, ngay trước khi
Miền Nam bị chiếm.”
Tôi
nhớ lại nỗi căm hờn trong giọng nói mẹ
tôi bất cứ khi nào bà nhắc về biến cố tháng
Tư 1975, khi Miền Nam VN cuối cùng bị mất vào tay
Cộng Sản. Mẹ tôi, và nhiều người trong cùng
thế hệ, thường gọi đó là năm “chúng ta
mất quê hương.”
“C̣n
cha mẹ Bác Thùy th́ sao, thưa bà?” Tôi đang cố ḍ
hỏi cho biết bất cứ liên hệ nào về Bác.
“Bà
mẹ chết không lâu sau khi đám tang cậu Thùy, vào
cuối năm 1968. Ông Lư ráng thêm được một
thời gian, nhưng bà đoán rằng sự chịu
đựng đau khổ theo cái chết con trai và vợ th́
quá nặng nề cho ông nên vào một đêm, ông đă
ngủ luôn, không thức dậy nữa. Bà đă từng
dự tất cả các đám tang trong gia đ́nh họ.”
Người
đàn bà ngừng một chút, đưa tay che miệng
như cố gh́m tiếng thổn thức: “Thật là
tội nghiệp!”
Tôi
ngồi im, nghe ngấm vào tim những điều vừa
biết. Sự tĩnh lặng vẫn bao trùm Dalat, êm
đềm mát mẻ, khác hẳn với điều tôi
thường cảm nhận ở Calif. Sau khi mẹ tôi
chết, sự tĩnh lặng của căn nhà cơ
hồ như đè trĩu trên tôi cái gánh nặng của cô
đơn và đau khổ.
Đă
gần 2 giờ sáng. Tôi uống hớp sữa cuối cùng,
nhai nhai những hạt đường đọng lại
dưới đáy ly, trả tiền và bảo bà chủ
quán giữ phần tiền thối. Bà nói cảm ơn và
nhắc nhở tôi phải cẩn thận cho chính ḿnh.
Khi
tôi đứng lên từ giă, bà đưa tay nắm chặt
tay tôi, như thể một liên hệ đă
được nối chặt giữa cả hai qua cái
chết của những người vừa được
đề cập. Tôi gật đầu, bước đi.
Một cặp t́nh nhân tay trong tay xà xuống nơi bàn.
Họ vừa cười với người đàn bà mỏng
mảnh vừa gọi hai ly sữa đậu nành.
Một
luồng gió lạnh buốt thổi vào mặt, tôi kéo
khăn quàng sát cổ và đút sâu hai tay vào túi áo khoác rồi
bước nhanh trên đường Thành Thái hướng
về căn pḥng khách sạn rẻ tiền của ḿnh. Có
lẽ giấc ngủ sẽ d́m đi giùm tôi hết các cái
ám ảnh này mà thôi.
~*~
Ngay
cả giữa lúc chiến tranh tràn ngập, các buổi sáng
ở Sàig̣n vẫn c̣n giữ được sự êm
đềm của nó. Không khí nóng sốt. Những con
đường ứ tràn sự sống. Các người
bán hàng khuya đă dọn dẹp xong quang gánh, thế vào
đó là các người bán trái cây, hoa quả ban ngày.
Chuyến
xe buưt cũ kỹ chất đầy các người lính
ngủ gà ngủ gật, lăn bánh trên con đường
khúc khuỷu. C̣n Thùy, trọn đêm qua vẫn không chợp
mắt được giấc nào. Anh nh́n cảnh trí quen
thuộc hai bên đường, trong khi tên nàng, cái tên
đẹp nhất trong số các cái tên con gái trên
đời, vang vang dịu dàng giữa trái tim anh: Mây!
Anh
lâng lâng nhớ lại bữa sau cùng gặp nàng. Một
kỷ niệm xảy ra đă từ sáu tháng trước
trong lần về phép cuối thời gian đang c̣n
thụ huấn quân sự. Dạo đó, anh thường trải
qua hai ngày phép cuối tuần tại căn nhà của Phong
ở Sàig̣n thay v́ đáp xe đ̣ bốn tiếng
đồng hồ về Dalat. Phong là bạn thân của Thùy
và là anh trai của Mây.
Bữa
đó, căn nhà Sàig̣n vô cùng yên tĩnh. Cái hộp đàn
guitare quen thuộc đang để mở, cạnh cửa
sổ. Thùy ghé ngồi nơi chân giường Phong, bắt
đầu khẩy nho nhỏ từng note nhạc mỏng.
Từng note, từng note. Âm thanh của bản nhạc
Stranger on the Shore dội lên giữa căn pḥng bóng tối
c̣n dầy. “A! Anh Thùy!”
Giọng nói nhỏ nhẹ của Mây chứa đầy
ngạc nhiên; và bây giờ nhớ lại, anh nhận ra không
chỉ ngạc nhiên, mà c̣n có cả niềm thú vị trong
ấy nữa. Nàng vừa mới từ Nha Trang trở
về Sàig̣n. Anh ngước nh́n lên. Ánh sáng ban mai len lén ḅ vào
pḥng, đậu lại trên hai má và mi mắt nàng. Ngay giây
phút đó, thật không sao ngờ được, tự
dưng Thùy thấy như bị rớt sâu trong đôi con
ngươi đen nhánh; lại c̣n sâu hơn nữa trong ṿng
tay ôm tưởng tượng, trong nụ hôn mà anh từng
đợi chờ ao ước bấy lâu.
Chiếc
xe chồm nhẹ khi trườn qua các ổ gà lồi lơm.
Trái tim Thùy gơ nhịp đều theo ṿng quay của các bánh
xe, vang vang bên tai là giọng nói nàng, lập đi lập
lại. “A! Anh Thùy!” Ngón trỏ của anh cứ xoáy măi vào
cái lỗ rách trên ghế ngồi của ḿnh, trong óc h́nh dung
đến khuôn mặt nàng. Mọi góc cạnh trên đôi môi
nũng nịu làm thành nụ cười nhưng không
hẳn là cười; sống mũi thanh thanh khiến anh
cứ như muốn đặt ngón tay ḿnh trên đó mà
vuốt vuốt; những sợi tóc rối bay bay trên
vầng trán rộng. Tất cả mọi sắc nét trên
đôi lông mi và luôn cả những nếp nhăn khi
cười trên khuôn mặt nàng in hằn trong trí
tưởng anh. Nhưng trên hết, vào những đêm dài
như vô tận của cái xứ Quảng ẩm
ướt ấy, giấc ngủ thường không kéo
đến, th́ chỉ đôi mắt đen sáng ngời
của nàng mới chính là h́nh ảnh giúp anh tránh xa cái
điều muốn kề cây súng vào giữa trán ḿnh mà thôi.
Anh
chợt ngại ngùng khi sẽ gặp lại nàng; một
nỗi lo âu và hốt hoảng đâu đâu. Kể từ
sáu tháng qua, sau khi Phong đă cho phép viết thư gửi
nàng, anh cảm thấy như Mây trở nên gần gũi
với anh hơn. Chưa hề một lần qua những
lá thư mà anh nói rơ tấm ḷng ḿnh, nhưng anh tin rằng
nàng đă hiểu. Mây vốn là người nhậy cảm
hơn các cô gái cùng tuổi anh từng gặp. Dù rằng
nàng không một lần đề cập đến mối
t́nh sâu đậm anh đang che giấu (đồng
thời anh cũng muốn phơi tỏ chút ít giữa
những gịng thư dè dặt), nhưng anh biết rằng
nàng đă thấu suốt những ǵ đang làm xao
động trái tim anh.
Anh
không biết sẽ phải làm ǵ khi gặp nàng. Hầu
như hoàn toàn rối loạn khi chuyến xe đưa anh
đến càng gần hơn với nàng. Anh nhớ lại
những cuốn phim Mỹ đă xem. Clark Gable đă
từng ôm hôn Vivien Leigh trong một giây đam mê nồng
thắm. Có thể anh cũng… Ô mà không, anh không thề làm
thế. Người ta không thể hành động như
trong phim ảnh Mỹ ở Việt Nam. Những
điều như vậy chỉ xảy ra ở Mỹ!
Thùy
cũng không thể tưởng tượng đến cách
đối xử sỗ sàng với nàng. Con người nàng
mong manh quá! Chỉ nội một cử chỉ mạnh
mẽ, dù điều đó đến từ một
người đàn ông lịch sự, cũng đủ làm
tổn thương nàng. Không, giây lát gặp nhau của
họ sẽ thật âu yếm dịu dàng. Anh muốn
rằng đó sẽ là điều khiến nàng vui măi
mỗi khi nhớ lại kỷ niệm buổi nay.
Chiếc
xe từ từ ngừng lại trước căn nhà
nhỏ trên đường Yên Đổ. Thùy đeo lên vai
cái ba lô và lần về phía cửa trước.
“Nhớ
cho tao gửi lời thăm người đẹp Sàig̣n
nghe?”, cái giọng ngái ngủ của Tâm, bạn anh, bật
lên từ phía sau lưng ông tài xế.
Những
tiếng cười nhẹ từ những người
bạn đă thức hẳn vang lên.
Thùy
đưa tay vỗ nhẹ đầu Tâm:
“Ngủ
tiếp đi, thằng khỉ! Hai tuần nữa tao
lại gặp mày!”
Rồi
gật đầu chào ông tài xế, anh nhẩy xuống
khỏi xe.
Chiếc
xe lăn bánh, để lại một đám bụi mù
đàng sau. Thùy dừng lại giây lát, nh́n quang cảnh ngôi
nhà, nhà của nàng: một ngôi nhà gạch đỏ
đẹp như tranh mà trong thời niên thiếu của
anh và Phong, thật nhiều kỷ niệm của hai
người bạn thân như h́nh với bóng đă từng
được ghi dấu. Nó khiến anh h́nh dung đến
những ngôi nhà đẹp trong các phim ảnh Mỹ.
Hẳn nhiên, ngôi nhà của nàng nhỏ hơn và không hoành
tráng bằng, nhưng anh không thể nghĩ ra điều
đi về một ngôi nhà nào khác ngoài nơi ấy,
đặc biệt là sau khi đă trải qua hàng thời
gian dài gian khổ với đầy mồ hôi và máu của
anh và đồng đội đă đổ ra.
Cánh
cổng sắt mở rộng và cửa nhà đang hé ra
một tí. Vọng từ bên trong, Thùy nghe tiếng
cười đùa trẻ con, chắc là của Kiều và
Châu, hai em gái nhỏ của nàng. Mùi cơm chiên bốc lên
trong bầu không khí Sàig̣n nóng bức buổi sáng. Thùy thở
sâu, tự trấn tĩnh con người, rồi
đưa tay đẩy cánh cửa cho rộng ra, xong
bước vào.
Cái
kệ sách quen thuộc kê cạnh cửa sổ thấy càng
nhiều sách hơn thuở trước. Mùi nồng thơm
của khói nhang trên bàn thờ bác Mưu, cha của Mây, bao
phủ gian pḥng trống trải trong tính chất vừa
lạ kỳ vừa thoải mái thật nhiều. Giọng
kêu của những cô gái nhỏ, ḥa lẫn giọng nói Phong,
vang ra từ những căn pḥng tiếp theo sau.
Trước
khi bước hẳn vào đó th́ anh chợt nghe vang lên hai
chữ nhỏ nhẹ “Anh Thùy!”. Giọng nói anh từng
đợi chờ trong bao ngày tháng!
Anh
quay về phía cái bàn vuông đặt trong bếp với
một nụ cười nở hé. Nhưng rồi khi
bắt gặp khuôn mặt linh hoạt của nàng, trái tim
anh bỗng dưng chùng xuống, vẻ tươi vui cùng
với những hy vọng t́nh yêu bất thần tan
biến. Đôi bàn tay anh nóng hực. Cái ba lô trên vai trở
nên càng nặng trịch hơn đến như không
thể chịu nổi. Cái quai tuột xuống khỏi cánh
tay, rơi trên sàn nhà tạo thành một tiếng
động khô khan.
Ngồi
cạnh Mây là một thanh niên cao lớn mặc quân phục,
vai đeo lon Thiếu Tá. Có lẽ người này già hơn
anh vài tuổi. Tự dưng, trước mặt con
người lịch sự áo quần kia, anh tự thấy
ḿnh giống như một gă lang thang vô định sở.
Cái càm vuông trên khuôn mặt ông ta càng rơ hơn cái nét nam tính.
Nhổm dậy khỏi bàn –cái bàn mà Thùy đă từng
ngồi làm bài trong thời niên thiếu-, ông nh́n Thùy, nụ
cười nở rộng trong cái cách đón chào anh tại
chính ngay ngôi nhà mà thuở xưa anh đă từng trú ngụ
nhiều năm.
Thùy
gh́m đôi tay run rẩy, bước về phía người
đàn ông, giơ tay nắm lấy bàn tay đang đưa
ra trước mặt ḿnh.
Giọng
nói Mây run nhẹ:
“Anh
Vũ, đây là anh Thùy, bạn thân của anh Phong,
người mà em từng kể với anh. Bọn em đă
gửi thư cho nhau mấy tháng nay rồi.”.
Nàng
quay về phía Thùy, đưa tay ra:
“Anh
khoẻ không, anh Thùy? Sao anh về sớm một tuần
vậy?”
Thùy
ṿng tay ôm đôi vai mỏng mảnh của nàng rồi
vội buông ngay:
“Anh
được phép về sớm.”
“Miền
Trung lúc này ra sao, anh Thùy?”, giọng nói thân mật của
Vũ vang lên.
Nếu
gặp nhau trong một hoàn cảnh khác, chắc họ
đă là bạn tốt của nhau, Thùy tự nghĩ. Con
người xa lạ cao lớn này khiến anh tưởng
đến các chiến hữu của anh: những kẻ
yêu đời và thoải mái.
Thùy,
với một cái cười buồn bă, đáp nhẹ:
“Mọi
chuyện vẫn thế. Đơn vị tôi đang c̣n
chống đỡ được.”
Một
nỗi tin tưởng miễn cưỡng tràn ngập
căn pḥng theo những lời Thùy vừa nói. Vũ
cười, cái cười thỏa măn, đôi mắt sáng
lên một t́nh bạn thông cảm. Anh ta bắt đầu
kể về t́nh h́nh phía đồng đội của ḿnh ở
Củ Chi, nơi có nhiều lính Mỹ đang trú đóng.
Thùy
cảm nhận đôi mắt to sâu của Mây đang
chăm chú nh́n ḿnh, trong cùng lúc với nỗi buồn trong
tim anh thấm vào nụ cười đang dần trôi
tuột khỏi đôi môi.
~*~
Ngồi
bật dậy trên tấm nệm mỏng, tôi quỳ lên hai
gối nh́n ra ngoài đường phố. Tiếng rao
của người đàn bà bán những gói xôi
được túm lại trong lá chuối xanh với
những bọc chè treo lủng lẳng nơi đầu
gánh, vang vào pḥng khi cánh cửa sổ mở ra. Cả con
người tôi được cuốn lại trong tấm
màn cũ kỹ có điểm những cánh hoa màu vàng và
trắng trong khi ló đầu ra ngoài ánh nắng ban mai. Làn
sương xám của đêm trước được
thay thế bằng những giọt sương mỏng.
Tôi nh́n xuống các con người nhỏ bé đang di
động trên những chiếc xe gắn máy, hầu
hết có lẽ đang đi đến các quán để
uống cốc café đen đầu tiên trong ngày. Bên kia
đường, đập vào mắt tôi là một tấm
bảng được viết bằng ba thứ ngôn
ngữ Việt-Tây-Mỹ trộn lẫn và chính tả sai be
bét: “Việt Hưng: Restraunt de Family”. Rồi
cười thầm nhớ lại sự bực bội
của mẹ tôi bất cứ khi nào nh́n đến tấm
bảng kia.
Tôi
hít sâu vào người cái mùi thân thuộc của những mùa
nghỉ hè ngày thơ tại nơi này. Cứ mỗi mùa hè
từ khi tôi lên tám cho đến hai năm về
trước, tôi hầu như trải qua những buổi
sáng tháng Sáu, tháng Bảy và tháng Tám ngay trong chính quang cảnh
hiện tại. Và bây giờ, lần đầu tiên, tôi
thức dậy một ḿnh. Tôi thở dài, dựa
người trở lại trên giường, mệt
mỏi và ngái ngủ.
Dù
đă về VN từ hơn một tuần qua, nhưng
đêm và ngày của tôi vẫn cứ bị rối loạn
giữa giờ khắc của hai vùng San Jose và Dalat. Ba ngày
trước, tôi đến Dalat, giấc ngủ
thường không t́m tới với tôi mà chỉ đi ṿng
quanh thành phố với những kẻ khác; điều
đó lại càng đẩy tôi sâu hơn trong những suy
nghĩ về mẹ tôi và về Bác Thùy.
Tôi
nhổm dậy khỏi giường, kéo theo tấm chăn
dầy rơi xuống trên sàn, rồi lê chân tới cái bàn
nhỏ đặt cạnh pḥng tắm, cầm cuốn
sổ lên. Cái b́a màu xanh lá cây đă từng sáng bóng khi c̣n
mới, giờ chỉ đung đưa lớp ṿng
cuốn bằng i-nốc nơi cạnh gáy. Giở từng
trang nhăn nhúm có viết đầy những ư
tưởng đột xuất và các kỷ niệm nho
nhỏ hằng ngày bằng nét chữ viết tay mà chỉ
mỗi tôi mới đọc được, đôi mắt
tôi dừng lại nơi tấm ảnh nhỏ với hai màu
đen trắng. Tấm ảnh được cẩn
thận dán vào ngay giữa cuốn sổ, bên dưới,
một lá thư đă cũ vàng cũng được dán
lên.
Không
muốn nh́n đến sự bừa băi của chăn và
giường, tôi tuột người trên sàn, bắt
đầu đọc lại lá thư.
Quảng
Ngăi ngày 2 tháng 3/1968.
Mây,
Trời
mưa đă được một giờ rồi. Anh
đang ngồi ở một quán café viết thư này cho
em. Kể từ khi gửi về em lá thư thứ
nhất, anh sống trong sự chờ đợi mà không
hiểu tại sao. Nhưng anh muốn em biết niềm
hạnh phúc trong tim anh không thể nào diễn tả cho
đủ khi nghe tiếng kêu của một người
lính: “Thiếu úy, có thư của cô Mây ở Sàig̣n gửi
tới”. Và cứ mỗi lần đọc lại thư
em, anh đều thầm cảm ơn em măi.
Bây
giờ anh mới cảm thấy ḿnh là lính, ăn giữa
trời, ngủ lô cốt, luôn luôn bất ly thân với
khẩu M16 và một dây đạn. Bàn tay mà Mây khen là
đẹp, lúc này phải luôn gh́ khẩu súng, ngón trỏ
hờm sẵn nơi c̣, bao giờ cũng trong tư
thế sẵn sàng xông trận, thêm cái nón sắt trên
đầu. Em hẳn sẽ phải cười x̣a nếu
nh́n thấy anh lúc này bởi chỉ mỗi em mới
biết rằng anh không phải là kẻ cứng rắn
như bề ngoài hiện tại của anh.
Anh
về thay người bạn chỉ huy trung đội
nổi tiếng này, bởi anh ta đă “hy sinh v́ tổ
quốc”. Nghe nói, trong các cuộc tấn công, anh ta luôn
dẫn lính chạy đầu với một nghị
lực mà anh không mong vói tới. Bây giờ, anh đang
ngồi uống một cốc rượu để
tưởng nhớ Nhung, một đồng đội
đă chết.
Đă
gần sáu giờ chiều rồi mà trời mưa vẫn
chưa dứt hột. Ông chủ quán già là người Nam, nên
rất thích bọn anh. Ông hỏi anh: “Nữa thôi, Thiếu
úy?” Anh cười: “Một chai nữa Ba à.” Ổng đă
già và vui tính nên bọn anh ai cũng gọi ổng là Ba.
Mới
đây anh bắt đầu tin dị đoan. Vậy
nếu có thể, em gửi cho anh một vật nhỏ
để anh mang trong người làm bùa hộ mệnh. Nghe
em!
Anh
ngừng bút, trời đă tối rồi. Cho anh gửi
đến Phong và gia đ́nh lời thăm hỏi của
anh. Anh rất mong thư em.
Nguyễn
Ngọc Thùy.”
Tôi
thở dài, cố không nghĩ đến cái chiều cao nguy
hiểm mà niềm hy vọng của Bác đang đậu
lại trước khi Bác hiểu ra là chẳng có ǵ
hết. Dù đă đọc xấp thư của Bác rất
nhiều lần, bằng số lần Bác từng đọc
thư cô Mây th́ tôi vẫn cứ mang cảm giác bực
bội dành cho Mây, người con gái đă làm tan nát trái tim
Bác, đến nỗi đẩy Bác trở lại
chiến trường với một lớp mây mù tuyệt
vọng trong tim.
Và
rồi, giật ḿnh ngạc nhiên khi chợt nhớ rằng
cô Mây của bốn mươi năm trước chính là
mẹ tôi. Trong óc tôi, người con gái tên Mây của
thời gian xa cũ và người-đàn-bà-mẹ-tôi, là hai
cá nhân hoàn toàn toàn khác, sống trong hai thế giới riêng
biệt. Điều tương đồng duy nhất
của họ là cùng bước đi trên một
đường đời nhưng ở hai thời
điểm khác nhau.
Đôi
mắt tôi lại trở về với tấm ảnh.
Từ khi mẹ chết, mỗi lần nh́n đến
tấm ảnh này, tôi đều không thể không
rướm lệ. Nhưng hôm nay, sự chú tâm của tôi
chỉ là dành cho những khuôn mặt đă phai tàn của
thuở ngày xưa.
Trong
ảnh, hai người, một nam một nữ đang
ngồi nơi một cái bàn đầy thức ăn.
Người con gái cúi đầu nh́n xuống như thể
muốn tránh cái ống kính của người chụp
ảnh. Khuôn mặt nàng có rất nhiều nét giống
với tôi: cũng mái tóc rối, dầy buông rủ bên
dưới cái nón đậm màu; cũng cái trán cao và
rộng đó; cũng cái cười nũng nịu đó. Chỉ
mỗi đôi mắt mới thấy rằng có phần khác
với đôi mắt tôi. Chúng vừa to vừa sâu, ánh ngời
sáng đến nỗi tôi có thể soi được bóng
ḿnh mỗi khi nh́n vào đôi mắt ấy. Nàng là
người mẹ 19 tuổi của tôi, con người
đang đứng trên chóp đỉnh của thời
tuổi trẻ xinh tươi.
Người
thanh niên ngồi cạnh bên nàng. Một mảng tóc nhỏ
nơi đỉnh đầu đang chĩa lên như
thể không chịu nghe lệnh phải xẹp xuống.
Góc cạnh nơi cái miệng khép kín của anh làm thành cái
cười đang nhếch lên một cách lặng lẽ;
các nếp nhăn nơi đuôi mắt hiền và sáng
đưa ra cho thấy niềm hạnh phúc đang tràn
ngập trong ḷng. Bác Thùy lúc ấy chắc là 25 tuổi. Tôi
rùng ḿnh khi nghĩ đến cái chết không ngờ sẽ
xảy ra cho Bác mấy tháng ngắn ngủi tiếp theo sau.
Tôi quay sang hướng khác để tránh nh́n khuôn mặt
dịu dàng kia và cũng để tự chống cự
ước muốn nh́n vào những ngón tay dài đang cầm
đôi đũa, những ngón của đôi bàn tay rất
được mẹ tôi quư yêu.
Ánh
sáng buổi xế trưa chiếu lên tấm màn có
điểm những đốm hoa, xâm nhập vào pḥng và
nhảy múa trên giường tôi. Nhẹ nhàng, tôi đóng
cuốn sổ, cẩn thận để không làm tưa
đi thêm những mảnh giấy nhỏ vẫn c̣n dính
trên cái b́a màu xanh lá cây. Tôi thở mạnh một hơi dài,
đứng lên và đặt nó lại trên bàn viết.
Tới
giờ tắm rồi. Hôm nay là một ngày quan trọng
với tôi.
~*~
Mây
đứng im nơi ngưỡng cửa pḥng khách, nh́n
chăm chú cái dáng gầy gầy của Thùy, không
tưởng được rằng sao anh lại có thể
vác nổi cái ba lô nặng đến vậy. Thùy đang
ngồi trên cái ghế gỗ cứng đặt kề bên
kệ sách, lắng nghe Phong nói về những người
bạn thời niên thiếu của hai người. Mây
nhận biết Phong dường như né tránh không nhắc
đến tên những người bạn đă “hy sinh v́
Tổ Quốc”. Cả nàng cũng thế, không thích nghe
lời diễn tả cái chết của những
người lính bằng cái lối giả dối ân cần
để chuyển đổi điều đó thành ra
những bổn phận công dân. Nàng lắc đầu
như tự xóa tan khỏi trí năo những h́nh ảnh
chết chóc. Và nghĩ tới một đoạn thư
của Thùy, h́nh dung ra cái lúc anh đang chiến đấu
với những kẻ thù trên chiến trận. “Cái ǵ
tới sẽ tới. Cái ǵ qua sẽ qua. Một bữa, khi
trung đội anh bị địch bao vây và đạn
bắn như mưa, ư nghĩ trong anh là ‘Không lẽ
đời ḿnh tới đây th́ hết?’ Bọn anh mất
hết liên lạc với đơn vị, v́ vậy
đành phải mở đường máu rút lui. Chỉ khi
thấy lại đơn vị, mới tin rằng ḿnh
đang c̣n sống.”
Mây
nh́n những ngón tay thanh nhă đang hờ hững lật ra
cuốn The Old Man and The Sea của Hemmingway. Nàng cũng
nhớ lại cái lần viết cho anh về sự thú
vị của ḿnh khi kiếm ra được bản
văn này trong một tiệm sách, nơi ngày xưa họ
thường cùng đi đến đó. Trong làn ánh nắng
của buổi chiều sắp tắt, đôi mắt xa xôi
của anh đậu hững hờ trên những trang
giấy, cái đầu gật gật theo những lời
Phong và chỉ đáp trả một cách nhát gừng những
câu hỏi nào cần thiết.
Trong
một lúc, Mây quên hết chiến tranh tàn nhẫn mà chỉ
tập trung ư nghĩ trên hai người thanh niên
trước mặt; một người đang hăng hái
nói lên những câu chuyện, và người kia th́ lắng tai
nghe, y hệt như trong quăng đời vô tư của
họ trước lúc chiến tranh; cái lúc Thùy chỉ là
bạn thân của ông anh nàng chứ không phải là con
người vừa bị nàng xé nát trái tim.
Một
mặc cảm có tội tràn ngập tâm tư nàng lúc
chợt nhớ lại ánh mắt đau đớn của
anh buổi sáng hôm nay nh́n thấy Vũ; càng nặng nề
hơn theo cái bắt tay của Thùy đưa về phía
Vũ. Nhưng phải nói rằng, mặc cảm này trở
thành quá độ ngay lúc bây giờ nh́n Thùy đang lắng
tai nghe những câu chuyện kể của Phong; bởi v́
nàng biết rơ rằng, dù là bạn thân của anh nàng th́
Phong vẫn không phải là người để anh
muốn tṛ chuyện trong lần này trở lại. Chỉ
nàng, anh mới ao ước được cận kề
mà thôi.
Nàng
bước lặng lẽ vào pḥng khách. Hai người thanh
niên ngước nh́n lên. Phong ngừng nói trong khi Thùy cúi
đầu nh́n xuống. Anh vừa mới tắm rửa và
đang mặc trên người cái áo chemise của Phong; cái
áo rộng như một vật đang bị treo lơ
lửng trên thân h́nh gầy guộc; màu trắng của nó làm
đậm đà hơn cái màu nâu rám nắng từ hai cánh
tay anh.
“Anh Thùy”, nàng ngập ngừng, e dè
từng chữ. “Em định đi mua sách, anh có muốn
đi cùng em không?”
Thùy
mau mắn nhổm dậy, đôi mắt sáng lên niềm vui
đă mất.
Phong nhanh chóng vào cuộc:
“Đi
đi, Thùy. Lấy cái vespa của tao mà cỡi.”
Thùy
gật đầu, vẫn không nói lời ǵ, chỉ mỉm
cười.
Mùi thơm
xà pḥng tỏa ra từ mái tóc ngắn của anh trong khi nàng
ngồi lên yên sau chiếc vespa. Cái chemise trắng căng ra
giống như cái dù của người lính Nhảy Dù.
Phố xá
vắng vẻ. Những con đường Sàig̣n không
bị nghẹt trong làn khói xe cộ giống như
trước; bây giờ, hầu hết dân chúng chỉ
chạy xe đạp hay đi bộ.
Mây
đưa tay phải lên nắm lấy vai Thùy để
tự làm cho vững thế ngồi.
Anh hé
miệng cười và nói:
“Lúc
đang c̣n học ở quân trường Thủ
Đức, anh Phong có giới thiệu với anh một cô
gái tên Uyên. Khi đi chơi với nhau bằng chiếc vespa
này, cái bụng anh ấm v́ cô ấy quen ôm eo ếch. Bây
giờ, cái vai ấm nhưng bụng lại thấy lành
lạnh, trống trơn.”
Không
muốn cho Thùy thêm hy vọng vô ích, Mây im lặng. Nàng đă
làm anh đau đớn đủ rồi bằng những
lá thư, dù trong óc nàng, đó lại là những lá thư vô
tội và cao thượng.
Họ
trải qua trọn buổi chiều bên nhau nơi nhiều
tiệm sách để kiếm những tác phẩm hay. Anh
kiên nhẫn đợi nàng ở cửa tiệm trong khi nàng
cứ măi giở từng trang này qua trang khác, bụi bám
đầy trên mặt b́a sách.
Lúc ra xe,
Thùy ngoái đầu về phía sau, tỏ bày trong ánh mắt
thơ trẻ:
“Mây, em có
muốn đi ăn kem ở quán Âu Lạc không?”
Trái tim Mây
đập mạnh. Nàng lặng lẽ đáp, gần
như th́ thầm:
“Không anh
ạ. Em chỉ muốn đi về.”
Thùy cúi
đầu, không nói lời nào nữa và nổ máy xe.
Buổi
chiều hôm đó, thay v́ dùng cơm cùng gia đ́nh Mây, anh và
Phong đă đi uống rượu cùng vài người
bạn cũ.
Vào
khoảng nửa đêm, Mây tỉnh dậy đi t́m
nước uống. Trên lối vào nhà bếp, trên một
chiếc giường đơn kê ở pḥng ngang, nàng nh́n
thấy Thùy đang say ngủ sau trận rượu ban
chiều. Trái tim nàng tràn ngập t́nh thương cho con
người cô đơn trước mặt; một
thứ t́nh gia tộc chứ không phải t́nh yêu như anh
chờ đợi bấy lâu. Cái dáng gầy gầy nằm
cong như thân h́nh một đứa nhỏ càng làm tăng
thêm nơi anh sự cô độc. Cái đầu nghiêng sang
một bên, kê trên hai bàn tay chắp lại như muốn
bảo vệ chúng khỏi những rủi ro có thể
đưa đến. Một luồng sáng trăng chiếu
vào qua cánh cửa sổ hé mở, rọi xuống trên anh.
Mây nh́n khoảng tối trên đôi má Thùy và tự hỏi
ḿnh tại sao nàng lại không thể yêu anh?
Một
gịng chữ trong một lá thư anh lướt suốt qua
trí khi Mây nghe tiếng thở đều đều của
người đàn ông trước mặt: “Chỉ mỗi em mới biết rằng
anh không phải là kẻ cứng rắn như bề ngoài
hiện tại của anh.”
Thật vậy, với nàng, anh sẽ không bao giờ là
kẻ hung bạo; không bao giờ trở nên một
điều ǵ khác hơn ngoài h́nh ảnh một chàng trai tính
t́nh nhỏ nhẹ, trong mỗi mùa hè ngày thơ vẫn cùng
chị em nàng đùa giỡn trên sóng biển Nha Trang,
giữa những tiếng cười vui thú. Anh là một
phần của gia đ́nh nàng, và không có ǵ khác hơn
nữa.
Thùy hơi
cựa ḿnh, mặt hướng về phía nàng và lại
tiếp tục ch́m trong giấc ngủ. Đôi mí mắt anh
di động nhè nhẹ. Anh đang mơ thấy ǵ, Mây
tự hỏi, và ngừng lại, tự đoán câu trả
lời cho riêng ḿnh.
Sáng
sớm hôm sau, Mây ngạc nhiên khi thấy Thùy đang
đứng trước kệ sách, quân phục tề
chỉnh. Nàng hỏi:
“Anh Thùy, anh
đi đâu sớm vậy?”
Anh mỉm
cười buồn bă:
“Anh
đang sắp trở ra Quảng Ngăi. Trước hết
là về Dalat thăm ông bà cụ. Anh chờ em dậy
để từ giă.”
Sự
đau đớn vậy chụp cả con người Mây.
Thân h́nh nàng tê cứng như chôn chân tại chỗ. Thùy
đă từng viết rằng sẽ chờ gặp chị
em nàng ở Nha Trang để cùng trải qua mùa nghỉ hè
nơi vùng biển, trước khi trở lại vùng
đất đầy khói lửa. Nhưng lúc này, trong khi
những ngón tay cứ lần giở từng trang sách rút
từ trên kệ, anh không hề nhắc ǵ đến tên
thành phố ấy, và đôi mắt cũng không một
lần nh́n đến Mây.
Cố
gắng hết sức để che giấu sự buồn
bă v́ cuộc ra đi bất ngờ của Thùy, Mây
đứng lặng bên anh. Thùy rút ra một tác phẩm
của Hemmingway mà hơn một lần trong ngày hôm
trước, anh đă đọc, rồi hỏi nhỏ:
“Anh có
thể mượn cuốn này đem theo?”
Mây gật
đầu một cách tuyệt vọng. Thùy nói khẽ:
“Cảm
ơn em”
rồi theo Phong ra xe, cái ba lô nặng
lại được vác lên vai.
Mây
đứng nh́n theo, bắt đầu cảm nghe nhung
nhớ cái màu áo xanh lính trận đă bạc màu. Nàng
đợi anh quay nh́n lại lần cuối. Nhưng
điều ấy không bao giờ c̣n xảy ra nữa.
~*~
“Bé
muốn đi đâu?”, ông xe ôm hỏi dồn dập. Mái tóc
dơ bẩn của ông ta được lấp đi
dưới cái nón kết; vài mảng nhỏ thoát ra khỏi
vành mũ, rủ xuống chân mày, che phủ một phần
đôi mắt hí, tạo nên càng nhiều hơn nơi ông
một sự gian xảo rất đáng ngờ.
Tôi bỏ
ngoài tai cái giọng khó chịu của ông ta, tiếp tục
giở cuốn sổ tay yêu dấu để t́m cái
địa chỉ cậu Phong đă ghi cho. Một lúc trôi
qua, tôi mới nói với ông:
“Xin
đưa tôi đến Nghĩa Địa Thánh Mẫu.”
Người
tài xế nhăn hai cánh mũi và quẳng điếu
thuốc lá xuống đất, lấy chân dí lên trên nó. Tôi
cẩn thận đặt cuốn sổ vào trong cặp
sách rồi ngồi lên cái yên bọc da, sau lưng ông ta.
Chiếc xe được nổ máy, lướt nhanh qua
mặt các người đi bộ và những chiếc khác.
Không muốn bị xấu hổ nếu bị ngă khỏi
xe, và cũng không muốn đụng chạm đến
thân thể người tài xế khó chịu này, tôi giơ
cả hai tay cầm lấy thanh sắt chắn giữa yên
xe, ngăn cách ông ta và tôi.
Hôm nay là
ngày Mồng Một tháng Tám. Bác Thùy chết đúng 40 năm
xưa. Tuần lễ sau khi Bác Thùy chết, người
đồng đội tên Tâm đă kể cho gia đ́nh Bác
nghe những ǵ đă xảy ra. Những người lính
dưới quyền báo cáo an toàn, kẻ địch đă
rút đi hết; nhưng không ai biết tại sao Bác Thùy
lại một ḿnh tiến ra giữa vùng cấm
địa. Bác là sĩ quan chỉ huy, đâu cần
phải làm sự thăm ḍ như thế. Tuy vậy,
trước khi mọi người biết ra hành
động này của Bác th́ một tiếng nổ long
trời vang lên, làm rung chuyển cả lô cốt. Ngay khi
ấy, Bác chết tức th́.
Những
ngôi nhà và cửa tiệm bắt đầu ít dần hơn
trên con đường vắng tanh dẫn tới nghĩa
địa. Đầu óc tôi trôi theo làn gió, lang thang suốt
qua những câu hỏi. Tôi nghĩ về mẹ tôi trong
buổi sáng bác Thùy tử nạn. Với bà, đó chỉ là
một buổi sáng như mọi buổi sáng b́nh thường.
Và với bà, khi ấy Bác Thùy vẫn c̣n sống, c̣n thở
và c̣n có cuộc đời, làm sao có thể ngờ rằng
thân xác vụn nát của Bác đang bị đặt chung
trong vô số những xác chết khác. Bà không nhận
được tin này cho măi đến tuần sau. Trong tuần
trước đó, bà sống từng ngày đơn giản
với ư nghĩ rằng Bác đang c̣n hiện hữu. Cái
chết, mặc dù không ai tránh được, vẫn là
điều gây kinh khủng cho con người, ngay cả
trong lúc chiến tranh.
Tôi cố
gắng tưởng tượng cảm xúc của mẹ
tôi ra sao khi nhận tin dữ. Nhưng tôi ngừng lại
không nghĩ tiếp, bởi biết rằng sẽ không bao
giờ có thể đo lường nổi sự khiếp
hăi và mặc cảm có tội mà mẹ tôi đă trải qua.
Trong khi
chiếc xe phóng qua mặt những đứa trẻ có mái
tóc dơ bẩn rối bù đang chơi đùa trên
những con đường đất, tôi nhắm mắt
và ráng nhớ lại cái cách mẹ tôi kể cho nghe câu chuyện
của bà.
~*~
Bất
ngờ, tiếng kèn trompette vang lên giữa làn không khí mát
mẻ của một ngày Dalat. Mây đứng lặng,
nghĩ thầm sẽ viết kể cho Thùy nghe về
những âm thanh tuyệt diệu của thứ nhạc khí
mà anh từng mến yêu. Những lời thư đang
được khởi sự viết trong óc th́ chợt
một cảm giác rùng ḿnh đổ ập xuống
giữa trái tim Mây. Sự nhận biết bất thần
đập mạnh vào ngực nàng như một cú
đấm dữ dội: Cái mớ thịt vụn đang
đặt trong quan tài kia chính là của Thùy, người
thanh niên trẻ trung và mạnh khoẻ, chứ không phải
của một người già nào.
Thùy đă
chết.
Nàng không
thể ngờ như thế. Không bất cứ ai ngờ
được. Mới tuần lễ trước, Thùy
ngồi ngay chỗ đó ăn một trái táo. Nhớ không Mây?
Anh ấy đang cười. Nhớ không Mây? Anh chở ḿnh
đi phố Sàig̣n mua sách. Mới tuần trước thôi
mà. Không thể nào. Anh chưa chết. Đây là một
điều không thật…
Tuy nhiên lúc
cái quan tài bọc kẽm được đưa về,
không ai c̣n có thể phủ nhận nổi sự kiện
đau ḷng này. Đó chính là anh, kẻ đang làm cho mọi
người phải khóc. Cái xác trong quan tài chính là của
anh, đôi chân không c̣n di động, đôi mắt dịu
dàng nhắm lại muôn đời, trái tim vĩnh viễn
không c̣n rung lên nhịp thở. C̣n cánh tay anh? Cánh tay rám
nắng mà chỉ mới mười ngày trước đó
đă ṿng quanh thân h́nh nàng trong khi trái tim anh hoàn toàn vỡ nát.
Cánh tay có những ngón dài thanh nhă chưa từng một
lần dám nắm lấy tay nàng, giờ bay phăng mất
theo tiếng nổ trên một băi chiến trường
vương văi máu me. Hết.
Người
mẹ bé nhỏ của anh nắm chặt bàn tay Mây và không
gh́m nổi những tiếng thổn thức. Người
cha dáng h́nh bệ vệ, tính t́nh vui vẻ hoạt bát,
giờ biến thành con người ủ rủ, đau
khổ và tuyệt vọng trước quan tài con trai.
Đứng
xa xa về phía sau là một người con gái lạ, mái tóc
đen dài láng mướt xơa xuống trên đôi vai đang
run rẩy, y hệt một tấm mạng phủ màu
đen. Giọng khóc lớn như xé ruột gan của cô
làm át đi tiếng khóc những người khác trong
vũng không gian im vắng. Những gịng lệ liên tục
chảy xuống trên khuôn mặt tưởng chừng không
bao giờ ngưng được. Một bàn tay cô nắm
chặt cái thẻ bài của Thùy tuồng như muốn in
hằn cái tên anh vào trên chính thịt da cô. Cô yêu Thùy, mọi
người ai nấy đều biết; nhưng họ
cũng biết thêm rằng đó chỉ là một mối
t́nh đơn lẻ về phía cô.
“Thuở
trước thay v́ dành t́nh yêu cho em mà lại dành cho cô
ấy, có lẽ anh sẽ được hạnh phúc
hơn”, Mây vừa nghĩ thầm một cách cay
đắng vừa nh́n một ông cụ dẫn
người con gái đi, mái tóc mịn màng bay lất
phất sau lưng. Âm vang tiếng khóc rợn ḿnh của cô
ta trộn lẫn với sự hối hận trong tim Mây
đă khiến nàng thấy gần như ngợp thở.
Đôi
mắt Mây vẫn ráo khô giữa làn khói nhang và bụi
bặm bốc lên từ những bàn chân lui tới.
Lướt qua óc là It’s now or never, bản nhạc Thùy
thường hát cho chị em nàng nghe bằng thứ
tiếng Mỹ không chính xác thời gian c̣n ở Sàig̣n. Bây
giờ, nh́n những nắm đất khô được
quăng vội xuống trên nắp quan tài, nàng mới
bất thần nhận ra rằng những lời hát kia
đă chính là những lời âm thầm bày tỏ một
cách thật tế nhị mối t́nh câm lặng của anh.
“It’s now or never
Come hold me tight, kiss me, my darling
Be mine tonigh!
Tomorrow will be too late
It’s now or never, my love wont’ wait.
When I first saw you with your smile so
tender
My heart was captured; my soul surrendered
I’d spend a lifetime waiting for the right
time
Now that you near; the time is here at
last...
It’s now or
never
Tomorrow will
be too late!…”
(Bây
giờ hoặc không bao giờ nữa
Hăy
đến ôm anh, và hôn anh, em yêu!
Xin
thuộc về anh đêm nay
Ngày mai
tất cả đều đă muộn,
Bây giờ
hoặc không bao giờ nữa,
Anh không
thể chờ đợi lâu.
Thoạt
gặp em với nụ cười ngọt dịu
Trái tim anh
rung động, tâm hồn bị vây chụp bất ngờ
Anh đă
để trọn đời cho giây phút ấy
Và cuối
cùng em đă đến với anh.
Bây giờ
hoặc không bao giờ nữa
Ngày mai,
tất cả đă muộn trễ rồi!)
Ngày mai,
tất cả đều đà muộn trễ! Nếu hay
rằng anh sẽ chết, Mây hẳn sẽ sẵn sàng
nhận lời mời đi với anh đến tận
chân trời góc biển dù chỉ để ăn với
nhau một bữa kem. Giá như nàng biết!...
Nhưng
cái giây phút đó, bây giờ, đă vĩnh viễn trở
thành “ngày mai”. Và đă quá muộn rồi!
Xin hăy tha
thứ cho em! Tha thứ cho em…
~*~
Tôi nh́n ông
tài xế gầy như que củi và lập lại trong
sự ngờ vực:
“30.000
đồng hả chú?”
Ông gật
nhẹ đầu trong cái cười giả lả:
“Đúng
rồi, bé, đường xa mà!”
Tôi
biết ông nghĩ tôi là một cô Việt Kiều ngu
ngốc nhưng mặc kệ. Tôi không muốn biến cái
ngày hôm nay trở thành dơ bẩn chỉ v́ một
cuộc căi vă nhỏ mọn với một kẻ lạ.
Tôi trả tiền và bước dài trên con đường
đất, hy vọng rằng sẽ không bao giờ gặp
lại khuôn mặt đểu cáng của ông ta.
Ngôi mộ
Bác Thùy nằm bên dăy cuối của phía đối diện.
Cái bia đá trông đơn giản, sạch sẽ với
hàng chữ ghi trên đó:
Nguyễn Ngọc Thùy
Sinh tại Dalat ngày 9/10/1943
Tử trận tại Quảng Ngăi ngày
1/8/1968
Tôi
ngồi xuống trước nấm mộ, cẩn
thận để không phải đụng chạm
đến các ngôi mộ khác. Rồi lôi ra từ trong túi sách
một bó hoa marguerite đă bị héo đi chút ít.
Cũng lôi một hộp kem dâu đă bị chảy thành nước,
vài tấm giấy lau miệng, hai cái chén nhỏ màu
đỏ và hai cái muỗng bạc, rồi đặt
tất cả các thứ ấy trước nấm mộ
Bác Thùy. Một người canh nghĩa địa đang
cắt cỏ phía đàng xa, ngừng tay, ngửng lên ngó
về phía tôi tôi, dáng vẻ bỡ ngỡ.
Tôi nh́n vào
tấm bia, không biết bắt đầu ra sao. Hít một
hơi dài vào buồng phổi, tôi nói nhỏ:
“Con xin chào
Bác Thùy!”
Một
cơn gió nhẹ lướt qua g̣ má, giống như
một linh hồn vừa đáp lại lời tôi.
“Con
chưa bao giờ gặp Bác, nhưng con cảm thấy
rất gần gũi với Bác v́ mẹ con đă kể cho
con nghe về Bác rất nhiều,” tôi cắn môi, cảm
thấy ngượng một chút.
“Hôm nay là
ngày giỗ thứ bốn mươi của Bác. Con không
biết ngày này của bốn mươi năm
trước có phải là xứng đáng không cho Bác,
nhưng với con bây giờ lại là một ngày rất
đáng nhớ.”
Tôi cầm
bó hoa đặt lên đầu mộ, cạnh bên cái tên
của Bác, và tiếp:
“Con đă
hái bó hoa này sáng nay trong vườn khách sạn. Đó là
loại hoa mẹ con yêu thích nhất, chắc Bác cũng
đă biết rồi.”
Tôi
ngừng một chút, cố gắng kiếm thêm những ǵ
khác để nói lên với Bác.
“Con
tiếc là những cuống hoa đă bị găy. Con phải
bỏ nó vào cặp sách v́ không muốn những cánh lá
của nó bay đi. Nhưng, thà cánh lá bay đi c̣n hơn là
cuống hoa bị găy, phải không Bác?”
Tiếng
chim ríu rít trên những cành cây vang suốt trong không gian
tĩnh mịch giống như những tiếng
cười khúc khích.
Chợt
nhớ rằng hộp kem có lẽ đă biến thành
một tô súp, tôi cẩn thận đặt nó trên tấm
khăn lau miệng, mở nắp hộp ra. Lớp kem lúc bấy
giờ trở nên là nạn nhân của luồng khí nóng chung
quanh, tan ra thành nước. Tôi dùng muỗng múc kem rót
đầy hai cái chén, rồi đặt trên nắp mộ.
Xong, nhích lùi lại một chút, tôi nh́n vào nấm mộ,
như thể có ai đang ngồi đối diện
với ḿnh.
“Trước
khi mẹ con chết, bà đă kể con nghe câu chuyện ngày
phép cuối cùng của Bác. Con xin lỗi giùm cho mẹ là
đă không nhận lời mời đi ăn kem của Bác.
Con không biết nói sao bây giờ ngoài sự việc cùng
ngồi xuống ăn với Bác một cốc kem.”
Tôi
trầm ngâm một lúc, xong nói thêm:
“Giùm cho
mẹ con!”
(Cali, May 17/2008)
[]