Ta với ta tuy một mà hai. Không có ai ta cũng có bạn.
Bạn ta loạng choạng thì ta ngồi yên.
Tâm ta bình yên đất trời cũng hưởng.
Ta với ta tuy hai mà một như chùa một cột trụ vững giữa không.
Chẳng cần đi rông cũng có người lui tới.
Tâm ta luôn mới đón người tới lui.
Ttrần Thế
Ý thơ trên đến từ 3 yếu tố :
1) Tác giả vẫn thường có thói quen kể từ khi niên thiếu là thích ngồi lặng yên hằng giờ trong tư thế kiết già để tự học hỏi từ mình, thân mật với chính mình, khám phá từ mình còn những điều chưa rõ đã bị bỏ quên vì sinh hoạt của phàm ngã trong đời sống chung đụng.
2) Dù không thường tiếp xúc với ai xa lạ ngoài sinh kế nhưng tác giả vẫn thường gặp gỡ nhiều người qua sách báo quảng cáo đủ loại của họ có trong thùng thơ và trên internet.
3) Nhân 2 lần về thăm Hà Nội (2003 và 2006), tác giả ghé thăm chùa một cột và thấy hầu như lúc nào chùa cũng có nhiều người đến viếng. Trải qua bao thời đại thăng trầm của nhân thế nhưng dáng chùa vẫn vậy. Sự khác biệt nếu có chính là tâm trạng của khách thập phương khi đến viếng chùa.
