Kamy

ÁM ẢNH


có nhiều lúc tôi muốn từ chối cuộc đời
ngay trong phút giây lửa đỏ ái ân
những cuộc chơi quay cuồng hụt hẫng
nối tiếp loài người, vài đứa trẻ thơ...
(... cũng chẳng ích gì!)
lẫn khuất đâu đó ý hướng từ bỏ cuộc đời
bằng nỗi miệt mài đam mê đèn sách
bằng vỗ tay ngợi khen
(nhưng lạ lùng đời cứ dài lê thê nối sợi !)
chút công thành danh toại khói mây
(tuổi trẻ hao mòn chạy theo ảo vọng)
từng có lần tôi thử từ giã cuộc đời
trên bàn tay vài viên thuốc chết
ở bàn chân điên rồ vận tốc
bên trong đầu nỗi trống rỗng hôn mê
(nhưng lạ lùng, đời cứ lê thê nối sợi!)
vẫn thôi thúc ý định ruồng bỏ cuộc đời
dẫu chẳng làm gì, chỉ ngồi bất động bình an
ngắm ngày lên và mong chờ ngày xuống
(ở một tuổi già sắp tới)

(Paris, mùa thu 1992)