Tôi ở Nha Trang về đã lâu, nhưng không báo cho Vũ hay.
Bất ngờ một chiều cuối tháng 1/1968, lại nhận thư Vũ từ một người
lính chận tôi ngoài ngõ khi đi học về. Tôi giấu vội lá thư trong tập sách,
bước thẳng vào nhà, quên cả chào người lính và không cả hỏi thăm đôi
lời về Vũ. Tôi sợ. Sợ mông lung, và sợ bất cứ ai trong nhà nhìn thấy
những điều vừa xảy ra.
Hốc Môn, 27/1/1968
Mây của Vũ,
Tiểu đoàn anh đổi về yểm trợ vùng này đã hơn một tháng qua. Yêu
em hiển nhiên như vậy, nhưng anh muốn biết tình yêu em giữ cho anh sẽ
còn đến bao giờ? Anh ước mong đó sẽ là đời đời, vĩnh cửu.
Bây giờ anh ngồi đây để tưởng nhớ người yêu bé nhỏ của anh. Xa
nhau, anh nghĩ về em rất nhiều nhưng chẳng viết gì được, chỉ biết gói
trọn thương nhớ vào tâm tư. Bé bao giờ cũng ray rức về anh, chỉ vì một
điều vô lý mà đành ngoảnh mặt với anh để tìm vào nhớ thương lạc lõng.
Anh nghĩ, con người vẫn thường như thế, luôn chối bỏ những cái gì mình
đang có để đi tìm những cái mơ hồ ngoài tầm tay nắm. Có người thành
công và cũng rất nhiều người thất bại. Anh không muốn chỉ dẫn cho bé
một cuộc sống chỉ biết có hiện tại, nhưng anh nghĩ rằng đừng bao giờ
nên vì những cái ước mơ xa xôi mà quên mất hiện tại, để rồi một lần nào
đó, bé cũng sẽ viết về anh như đã viết về anh Chàng. Lúc ấy thì đã muộn
màng tất cả.
Cô bé của anh vẫn áy náy về một ngày mình xa nhau. Như thế em
chưa hiểu nổi em thì làm sao hiểu anh cho được. Anh đã thường nói anh
chẳng bao giờ muốn xa bé. Riêng em, hãy tự hỏi mình và anh tin rằng em
sẽ tìm được đáp số.
Noel anh vẫn cắm trại. Mặc dù có nhiều nơi mong anh đến, nhưng anh
từ chối tất cả vì hai lý do: xa em, và mất Hồng, người bạn thân nhất của
anh vừa tử trận. Thế nên, anh dự lễ Giáng Sinh như người yêu bé nhỏ
của anh. Nơi anh ở không có núi đồi và biển cả, nhưng anh có một điểm
rõ rệt là đã nghĩ trọn vẹn về em. Mỗi lần nhớ đến em, anh chỉ muốn có
em bên cạnh để khỏi viết gì cả, chỉ là nhìn sâu vào đôi mắt đẹp dại khờ
của em thôi.
Vũ.
Sàigòn, 12/1/1968
Lúc 10 giờ đêm dắt đứa cháu đi mua bánh mì, tôi bỗng nhìn thấy Vũ
ngồi ở cái quán café đầu ngõ với ly bière đầy và hai vỏ
chai 33 trước mặt . Vũ mặc đồ dù, đội nón may bằng vải màu hoa rừng
rộng vành bẻ ngược. Vũ không cười và cũng không nói gì khi nhìn thấy
tôi. Thật lâu, Vũ mới bày tỏ, giọng thật ấm:
“Anh yêu em vô cùng. Sao không ra với anh? Em có tin rằng anh bỏ
cuộc hành quân ở Hốc Môn để về ngồi đây? Anh làm tất cả vì em, vì vợ
yêu quý của anh.”
Tôi thốt bàng hoàng vì ba chữ “vợ yêu quý” trong câu nói Vũ. Vũ nhìn
sững tôi, ánh mắt thật buồn, rồi lại vuốt nhẹ lên má đứa cháu:
“Cháu thật xinh! Anh ước sao mình cũng có đứa con như vậy.”
Tôi im lặng lắc đầu. Vũ lại hỏi:
“Có bao giờ em nghĩ đến điều em sẽ là vợ anh thật không?”
Tôi lắc đầu lần nữa. Vũ ngồi yên, nét đăm chiêu xa vắng và vẫn ngồi
lại sau khi tôi đã bỏ đi.
Sàigòn, 15//1/1968
Đêm thứ bảy đi với Huyền và Dung ra đầu ngõ cũng lại nhìn thấy Vũ
đứng sừng sững nơi đây, mặt hướng vào nhà tôi. Tôi sợ hãi kéo tay hai
đứa bé tiến thẳng về phía trước. Vũ theo sau, xin tôi chậm bước và nói
nhỏ:
“Anh nhớ cô bé quá! Cả buổi chiều đi uống rượu để quên mà không
sao quên nổi.”
Chỉ có vậy. Tôi quay đầu theo hướng nhà mình, bảo với Vũ là phải đi
về, sợ có ai trông thấy. Vũ lặng yên buồn bã. Trong lòng tôi chợt thấy
nhói đau, nhưng vẫn không dừng bước chân vội vã.
Sàigòn, 14/2/1968
Buổi trưa, lần đầu tiên Vũ bất chợt tìm đến nhà mẹ tôi trong bộ đồ
trận rừng rú nghênh ngang. Thoạt nhìn thấy chiếc lambretta quen
thuộc thắng cái “két” trước ngõ, tôi hoảng sợ đến mất cả vía. Tuy nhiên,
sự kiện một người bạn trai đến nhà thăm tôi không phải là điều đáng
ngạc nhiên với gia đình. (Từ thuở bé, chỉ con trai mới được tôi chọn làm
bạn!) Vì vậy bên cạnh dáng dấp cao lớn phong trần dầu dãi, cái thái độ
khoan hòa cùng lối nói năng điềm đạm của Vũ đã lại là những điều chinh
phục được liền trái tim dì Tư, người vú già nổi tiếng vô cùng khó tánh với
tất cả đám bạn trai gái của chị em tôi.
Vũ cứ ngồi nhìn tôi đăm đăm. Anh có cái nhìn đăm đăm xoáy buốt
thật kỳ lạ. Bỗng dưng nhìn đôi cánh tay rám nắng của Vũ, tôi nghe lòng
xao động và chỉ muốn được nép mình trong đôi tay ấy!
(Chứng bệnh phổi tái phát, tôi lại đi Nha Trang tắm biển suốt hơn tháng trời.)
[]